Thúy

Một chiếc xe thùng có phù hiệu cảnh sát phanh gấp trước cổng trại cải tạo và giam giữ phạm nhân.
Hai cánh cổng sắt đen mốc nặng nề được mở ra. Chiếc xe thùng pin pin hai tiếng từ từ đi vào và đỗ lại ở khoảng sân giữa những buồng giam. Hai cảnh sát áp tải bước xuống xe và lẳng lặng mở cửa xe thùng. Anh cảnh sát cấp bậc thiếu úy ra lệnh cộc lốc:
- Tất cả… xuống!
Lốc thốc khoảng gần 20 gái mại dâm, ăn mặc lếch thếch, tay đùm tay xách, xô nhau bước xuống. Không khí nặng nề, không một tiếng nói. Chỉ có những bước chân lạo xạo.

*
* *

Một cán bộ quản giáo, nét mặt lạnh tanh, khoa trên tay chùm chìa khóa có dễ tới vài chục chiếc, bước tới một buồng giam cũ. Theo sau anh là năm gái điếm trong đó có Loan Hải Phòng, Hạnh Sài Gòn, Thúy và mụ Tú…
Đám phạm nữ ở trong buồng giam đổ xô lại các song sắt, họ reo hò:
- A… lính mới… lính mới… chúng mày ơi!
Mụ Tú và năm ả gái điếm tay ôm đồ, tay xách túi, nét mặt lộ vẻ ngơ ngác, hốt hoảng được đẩy vào buồng giam. Mụ Tú mặt cắt không còn hạt máu khi thấy các nữ phạm nhân reo hò:
- A mụ Tú, mụ Tú chúng bay ơi!
Anh cán bộ quản giáo đóng cửa cái rầm, bấm khóa và đi ra.

*
* *

Ở một góc phòng, Hạnh Sài Gòn phải ngồi xếp chân vòng tròn, khoanh hai tay ra sau để học nội quy.
Ở giữa phòng giam, mụ Tú miễn cưỡng lôi hết các thứ trong chiếc túi căng phồng: nào cam, đường, vài hộp sữa, túi thịt và chiếc coóc xê, si líp ra giữa rồi đưa cho một nữ “đại bàng” to béo.
- Có tiền không? – Mụ “Đại bàng” hỏi cộc lốc.
- Dạ, không có…
“Bốp”. Một cái tát làm mụ Tú nẩy đom đóm mắt.
Mụ ngồi đánh phệt xuống đất và ôm mặt khóc. Mụ đại bàng xốc cổ áo mụ Tú lên, một tay sờ nắn coóc xê của mụ Tú, rít giọng:
- Nôn tiền ra! Ta cần tiền. Chúng mày đâu?…
Và thế là một trận mưa đòn đổ xuống người mụ Tú. Bọn phạm nữ vừa đánh hội đồng vừa la. Anh cán bộ quản giáo hầm hầm bước đến, đứng ngoài song sắt và quát:
- Các người phải đối xử với nhau như những con người…
Đám phạm nữ dừng tay. Im lặng.
Mụ Tú rũ xuống như một tàu lá úa. Ở góc phòng, Loan Hải Phòng ngồi thần mặt, không nói không rằng. Thị ngước mắt nhìn những chấn song sắt xù xì, đen mốc đang giam hãm cuộc đời thị; tự nhiên nước mắt thị ứa ra. Trước mắt thị, cái buổi tối hãi hùng của ngày hôm qua như hiện về…
Đoàn tàu Hải Phòng – Hà Nội kéo ba hồi còi dài và xình xịch đỗ ở đường sắt số 1. Người trên tàu nhộn nhịp, hối hả đổ xuống hành lang của nhà ga để xếp hàng đi ra khỏi ga.
Loan lẫn trong hàng người lộn xộn đó. Khuôn mặt cô như thoa vội lớp phấn mỏng nhưng trông cô vẫn đẹp, lộng lẫy tuy có đôi nét mệt mỏi, chán chường. Loan mặc bộ đồ ngủ bằng vải xoa trắng, trên tay xách một chiếc túi nhỏ, nhầu nhĩ, bẩn thỉu, vài thứ lặt vặt đồ tư trang. Trên miệng chiếc túi nhỏ có thêu chữ “Loan”…
Mụ Tú và lão Còi đứng ở trong hành lang đưa mắt xoi mói nhìn những hành khách từ trên tàu đi xuống. Đầu tiên là lão Còi nhìn thấy những bước đi nặng nề và bộ mặt xinh đẹp nhưng chán chường của Loan. Lão vỗ vai mụ Tú, chỉ Loan:
- Mình ơi, kìa… con bò lạc từ Hải Phòng lên.
Mụ Tú chưa nói gì, lão Còi đã cuống cuồng bám theo…
Loan đã lọt được ra cửa ga. Lão Còi cũng vội vàng theo dòng người ra khỏi ga. Theo sau lão một đoạn là mụ Tú. Loan còn đang ngơ ngác ở sân ga thì một lũ cửu vạn như đánh hơi thấy con “bò lạc” xinh xắn, chúng bâu lại, vây quanh. Một vài chiếc xích lô liệng lại. Một tên hỏi:
- Cô em đang tìm người nhà tới đón phải không? Đi với anh, anh tìm cho…

*
* *

Khi đó một cô gái bán nước ở sân ga nhìn thấy cảnh giằng kéo một cô gái lạ, cô gửi hàng cho một bà lão bên cạnh và hấp tấp chạy vào sân ga, tìm tới phòng cảnh sát ga Hà Nội. Cô nói với sĩ quan trực ban:
- Anh ơi, hình như bọn ma cô đang bắt gái điếm ở ngoài ga ấy anh ạ!

*
* *

Trong lúc đó, lão Còi đã xáp gần bọn cửu vạn và Loan. Dường như lão sợ bọn ma cô dẫn gái ở ga hớt tay trên của lão. Lão vội lách qua vài ba tên, sấn sổ tới nắm tay Loan:
- Kìa em… Anh lại cứ đi tìm em ở trong ga… Đưa anh xách đồ cho, về đi em. Xe anh gửi ngoài kia rồi.
Một cửu vạn có bộ mặt đen đúa giữ tay lão Còi lại, gằn giọng:
- Này, bỏ ra. Đừng có mà hớt tay trên của bọn này. Vờ vịt, không qua được mắt bọn này đâu…
- Mụ Tú thấy tình thế căng thẳng. Từ xa, mụ đã quan sát Loan rất kỹ. Mụ đã nhìn thấy chữ “Loan” thêu ở miệng chiếc túi xách trên tay Loan. Mụ đi tới, nắm tay Loan nói như thật:
- Loan! Chị đi tìm em mãi. Ta đi về thôi em!…
Loan ngạc nhiên, không hiểu sao người đàn bà lạ này lại biết tên cô. Tuy vậy, cô cũng thấy tin tưởng. Cô nói lí nhí:
- Dạ…
- Đưa chị xách đồ cho…
Ngay lúc ấy, hai cảnh sát xuất hiện.
Lão Còi nhìn thấy cảnh sát đi tới vội lỉnh mất cùng với dân cửu vạn, xích lô. Còn lại mụ Tú và Loan…

*
* *

Tối nay, mụ Tú nằm dài, mặt mũi sưng vù, đang được Thúy xoa đầu. Mặt Thúy cũng bầm tím, chẳng rõ Thúy bị đánh từ bao giờ. Mụ Tú lim dim mắt, vừa để Thúy xoa bóp, vừa mở miệng lí nhí:
- Chỉ có em là thương chị, còn chúng nó là một lũ chó…

*
* *

Hôm nay, Trung úy Tuấn cho gọi Thúy và mụ Tú lên phòng xét hỏi. Thúy rân rấn nước mắt. Ả đưa vạt áo lên chùi và ngước mắt nhìn người sĩ quan cảnh sát.
Trung úy Tuấn vẫn cắm cúi ghi biên bản hỏi cung. Vẫn không ngẩng đầu lên, anh hỏi:
- Cô hành nghề được bao lâu rồi? Nhớ là phải khai cho thành khẩn nhé!
- Thưa anh… dạ, thưa cán bộ! Hoàn cảnh em éo le quá. Bố em bỏ mẹ em từ năm lên chín tuổi. Em ở với mẹ. Năm em 12 tuổi, mẹ em đi lấy chồng… Đó là một lão nghiện ngập, vũ phu… em như một con ở…
Nói tới đó, Thúy òa khóc. Cô nói trong nước mắt:
- Dượng em, trong một lần say, có đòi ngủ với em. Em sợ, bỏ đi tìm việc làm. Rồi em bị lừa, mất cả đời con gái, và thế là em bỏ đi lang thang… Em muốn chết đi cho rồi…
Tuấn cau có:
- Thôi cô đừng đóng kịch nữa. Chúng tôi không lạ gì cô cả. Ra góc kia ngồi và suy nghĩ đi. Muốn ngồi tù thì sẽ được ngồi tù.
Thúy sụt sịt lê ra một góc phòng.
Tuấn nghiêm mặt quay sang hỏi mụ Tú:
- Chị có biết là điều 202 Bộ luật Hình sự đã quy định phải trừng trị thích đáng các ổ chứa và chủ chứa gái mại dâm không?
Mụ Tú mếu máo:
- Em lạy các anh… Cũng vì miếng cơm manh áo… Em chót dại.
Tuấn cau mày:
- Chị đừng có vờ vĩnh. Tôi hỏi chị lần cuối, chị muốn được làm ăn, hưởng tự do với gia đình hay là muốn ngồi tù thì bảo nào.
Mụ Tú gần như sụp xuống lạy:
- Em biết tội em rồi. Xin các anh tha cho em, em chót dại. Lần này là lần cuối cùng, em xin hứa không bao giờ dám tái phạm nữa ạ!
Tuấn vứt cây bút ra bàn rồi đứng lên:
- Chót dại… chót dại… mồm mép lúc nào cũng liến láu. Chị ngồi lên viết lại tờ cam đoan đi… tôi cho chị nửa giờ.
Nói xong Tuấn đi ra đóng sầm cửa lại.

*
* *

Phòng giam. Những dãy màn sát sạt. Qua ánh sáng nhờ nhờ của ngọn đèn cuối buồng giam, ta nhận thấy mụ Tú nằm cạnh Thúy và Hạnh Sài Gòn.
Hạnh nói:
- Em chỉ nghĩ ngắn, đời là cái chó gì kia chứ. Em ấy à, cứ lừa cho cái lũ dê cụ lắm tiền nhiều bạc chết cha chúng nó hết đi. Em sẵn sàng lấy cả những lão già, cả những thằng người rừng mọi rợ, miễn là có tiền… tiền… em mà lừa được con dê già nào một cục là em bùng liền à!

*
* *

Bên này màn, Thúy trăn trở, giở mình…
Mụ Tú cười khùng khục, khen:
- Giỏi… giỏi… Em mới là gái hợp thời trang.
Tiếng Hạnh:
- Có tiền về Sài Gòn, em đánh bóng lại cuộc đời…
Em sẽ vào mỹ viện, khâu lại màng trinh, một triệu hai chứ mấy. Rồi em sẽ lừa được chú bò non, cho nó xài “nước vỏ lựu, máu mào gà” y chang gái jin. Và em sẽ cột nó như con chó vào chân giường của em… chị Hai hí… hí…
Có tiếng chân đi kiểm tra của cán bộ quản giáo ngoài hành lang.
Họ im bặt.

*
* *

Phòng cảnh sát hình sự.
Tuấn và đồng chí trưởng phòng trinh sát hình sự.
Những tấm ảnh từ tay đồng chí trưởng phòng được xếp lên bàn.
- Có rất nhiều khả năng bọn này đổi các cô gái lấy bạch phiến. Nhiệm vụ của tổ các cậu là tìm câu trả lời chính xác cho câu hỏi đó.
Tuấn:
- Bọn tôi nhận yểm trợ từ đâu ạ?
Trưởng phòng:
- Khỏi lo chuyện đó, cả ngoài và trong.
Tuấn:
- Có người của ta đánh vào tổ chức này?
Trưởng phòng:
- Tất nhiên, một cán bộ của đội đặc nhiệm. Liệu mà làm ăn kẻo lại mang tiếng như lần trước đấy.
Tuấn nhún vai, cười.

*
* *

Ở buồng giam nữ.
Cơm chiều xong. Buồn. Đám nữ phạm nhân bày trò lấy ca, xô nhựa làm trống, gõ nhịp cho một bản tăng gô.
Không khí mỗi lúc một bốc…
Đã có vài đôi nữ ôm nhau nhảy quay cuồng theo bản tăng-gô rồi cả phòng nữ… từng đôi, từng đôi; có cả những ả còn đang mặc si líp cũng ôm nhau quay cuồng…
Bỗng một quản giáo đi đến.
Tiếng gõ, tiếng hò hát im hẳn.
Các vòng tay buông nhau…
Những ả mặc si líp vội ngồi thụp xuống cười đến sặc sụa…
Cán bộ quản giáo cầm quyển sổ đọc:
- Phạm Thị Tú, Lê Kim Hạnh, Hoàng Diệu Loan, Nguyễn Thị Thúy, Trần Mỹ Linh… mang đồ ra…
Đám phạm nhân reo to:
- Về rồi… về rồi… tụi bay ơi! Về rồi.

*
* *

Phòng ngoài, những tủ áo quần, đủ màu, đủ kiểu treo kín các tủ. Dưới ánh điện màu, những bộ xiêm y càng lộng lẫy, sặc sỡ… Phía trong, khuất sau bức rèm, mụ Tú đang bắt Thúy, Hạnh Sài Gòn, Loan Hải Phòng lột tất cả áo quần ném vào một cái chậu nhựa to. Tiếng mụ the thé:
- Dẹp… dẹp hết các đồ qủy hôi hám này đi. Quần áo nhà tù, ám bỏ mẹ… Đốt… đốt hết.
Mụ Tú ném cho Thúy, Hạnh, Loan những bộ đồ lót mới tinh. Mụ cứ ngây ra ngắm nhìn thân thể Thúy. Vẻ đẹp kiều diễm của Thúy khiến mụ ngỡ ngàng. Mụ buột miệng hỏi:
- Em y như gái đồng trinh, chưa qua tay một thằng đàn ông nào ấy.
Thúy cười ngặt nghẽo:
- Em lạy chị. Em chỉ hơn con cò bợ gặp trời mưa một tí thôi…

*
* *

Phía ngoài, lão Còi – chồng mụ Tú – người gầy đét, cái mắt gian giảo, ti hí đang cúi lom khom ghé mắt qua khe hở của bức màn che, nhìn trộm. Mặt hắn dại đi, đờ đẫn.
Ngay lúc ấy, Nhàn đĩ đực, cao, to như một con gấu, cưỡi chiếc Honda 125 phân khối cho xe dựng trước cửa nhà may thời trang. Y lừng lững bước vào.
Có tiếng giầy, lão Còi quay đầu lại, lão đưa tay lên mồm ra hiệu im lặng, và chỉ vào phía trong rèm.
Tên đĩ đực nhón nhẹ bước chân và cũng cúi lom khom, ghé mắt vào một khe hở của bức rèm, căng mắt nhìn trộm…
Mụ Tú bất ngờ từ trong đi ra. Mụ bắt gặp hai gã đàn ông đang nhìn trộm. Mụ riết róng:
- Rõ đồ nỡm… Lão Còi, có vào lấy quần áo mặt ở trong tù đốt đi không?
Lão Còi ngượng chín cả vành tai, không dám nhìn mụ Tú, lẳng lặng đi vào.
Còn lại tên đĩ đực, mụ Tú bước lại gần, mắng – giọng giận dữ:
- Đồ đĩ đực…
Gã đĩ đực ghé sát vào tai mụ Tú nói nhỏ, đủ cho mụ nghe:
- Thì là đĩ đực chứ còn gì nữa… Này, thế về bao giờ đấy?
Mụ Tú đánh cặp mắt lẳng lơ liếm láp khắp thân thể cường tráng của gã đĩ đực, hỏi:
- Hôm nay đeo bi hay đeo kiếm đấy?
Gã đĩ đực tủm tỉm cười:
- Kiếm. Song kiếm… thích nhé!
Mụ Tú lừ mắt:
- Cho ăn đòn bây giờ…
Gã đĩ đực cười tít cả mắt, bước tới nắm hai bầu vú to như hai chiếc bát úp ngược của mụ Tú, ỡm ờ hỏi:
- Vào trong tù một tuần, có bị thằng quản giáo nào múc không?
Mụ Tú hất mạnh tay tên đĩ đực ra, giận dữ:
- Hí… đồ đĩ đực! Xéo đi!
Gã đĩ đực nhăn răng cười…

*
* *

Trong bếp, lão Voòng mặc tạp dề đang như một nghệ nhân đạo diễn món chim quay vàng ngậy.
Phía ngoài, quanh một chiếc bàn tròn là mụ Tú, Thúy, Hạnh Sài Gòn, Loan Hải Phòng và gã đĩ đực đang khui bia hộp đổ tràn bọt trắng xóa vào cốc của mỗi người.
Một cô tiếp viên mặc mini zíp đứng cạnh cặp đá bỏ vào từng cốc bia…
Mụ Tú nói với cô tiếp viên:
- Cho vài lon Côca…
- Dạ…
Cô tiếp viên quay vào.
Hai đĩa chim quay béo vàng được một tiếp viên khác bê ra.
Mụ Tú đặt cốc côca xuống bàn, nói với cô tiếp viên:
- Gọi cho chị lão Voòng ra đây.
- Dạ…
Lão Voòng, người nhỏ thó, cặp mắt đục lờ đờ sau cặp kính lão lừ lừ đi ra, giọng nhỏ mà đanh.
- Bà cho gọi tôi?
Mụ Tú chỉ vào một ghế trống bên cạnh, nói:
- Lão ngồi xuống đây- Mụ đưa tay lên ngang mặt mút ngón tay, nơi dính những mỡ béo ngậy của con chim quay, nói tiếp
– Tôi đã ăn đặc sản nhiều, chưa có ai quay chim giỏi và ngon như lão.
Mụ đưa cốc bia cho lão Voòng:
- Nào, chúc mừng nghệ nhân…
- Lão Voòng đỡ lấy cốc bia, uống một hơi, và kéo tạp dề lên lau mồm. Hạnh véo nhẹ vào tay Loan, cả hai hí hí cười…
Mụ Tú chỉ một lượt những người ngồi quanh bàn:
- Đây là các em của tôi. Chúng tôi muốn lên biên giới buôn bán, nhưng kẹt không biết tiếng dân tộc. Lão ở vùng trên ấy lâu, lão dẫn chúng tôi lên. Lão chỉ làm nhiệm vụ dẫn đường và phiên dịch. Còn vốn buôn bán, lão khỏi lo… Cả hội thống nhất thế này: Toàn bộ lãi cứ mang ra chặt đều… đồng ý không?
- Dạ… dạ…
Tiếng gã đĩ đực và Thúy, Hạnh, Loan…
Lão Voòng liếc xéo lần lượt từng khuôn mặt.
Lão dừng lại rất lâu ở Thúy và gã đĩ đực: Mụ Tú hiểu ý, giới thiệu:
- Đây là Thúy, cô em họ của tôi… lính mới – Mụ hất hàm sang gã đĩ đực – còn đây là vệ sĩ… đi bảo vệ chúng ta, lão yên tâm đi.

*
* *

Một đoàn tàu dài ngoẵng như con rắn bò từ từ hú còi, rầm rập rời khỏi sân ga…
Thành phố lùi dần về phía sau…

*
* *

Ở toa số 3, trong đám hành khách nhộn nhạo và mệt mỏi, kẻ đứng, người ngồi, ta nhận ra hội đi buôn biên giới của mụ Tú: Thúy, Hạnh, Loan và gã đĩ đực.
Còn lão Voòng, mệt mỏi, ngủ gà ngủ gật trên một bao tải giữa hai hàng ghế.

*
* *

Đoàn tàu đã bỏ qua thành phố, thị trấn và những làng mạc để lao lên vùng đồi núi và những cánh rừng.

*
* *

Cách toa số 3 một toa tàu, một thanh niên ăn mặc như một dân “cửu vạn” thứ thiệt: ba lô lộn ngược, mũ cối sùm sụp phủ kín vầng trán, liền với chiếc kính đen to bự che đầy mặt…
Người thanh niên đi vào toa số 3 và bước qua hội buôn của mụ Tú để đi lên toa phía trên. Người thanh niên ấy là Trung úy Tuấn…

*
* *

Tối xuống.
Thúy mệt mỏi lần bước ra lan can – khúc nối giữa hai toa tàu – đứng hóng mát. Một tay vịn tay nắm của cửa lên xuống, một tay vịn lan can và vươn ngực về phía trước để đón luồng gió mới.
Đoàn tàu hú một hồi còi dài để chuẩn bị vào một ga xép. Rất nhẹ nhàng, tên đĩ đực từ phía sau ôm cứng lấy Thúy. Thúy phản ứng ú ớ, thì một bàn tay cứng như gọng kìm chẹn cứng mồm cô.
Lão Voòng cũng lẻn đi theo tên đĩ đực lúc nào. Nhìn thấy lờ nhờ cái lưng to bè của tên đĩ đực phủ kín người Thúy, hắn lẻn vào, vỗ vai mụ Tú, chỉ về phía cuối đoàn tàu.
Mụ Tú hiểu ý, xăm xăm bước ra. Mụ Tú túm cổ áo tên đĩ đực giật làm cái soạt…
- Mày làm cái trò gì nữa thế này… Thằng khốn nạn…
Tên đĩ đực buông Thúy ra, lừ lừ theo mụ Tú đi vào toa.
Lão Voòng đã biến vào từ lúc nào và đang thản nhiên ngáy khò khò trên bao tải, đầu dựa vào một thành ghế. Dường như trên đời đối với lão không có chuyện gì xảy ra…
Con tàu nhả phanh hơi xì xì rồi chậm chạp bò vào một ga xép ở giữa một quả đồi, xung quanh là núi đá.
Những người xuống ga xép không đông.
Hội buôn biên giới của mụ Tú được một gã đàn ông trung tuổi, râu quai nón, lên tận toa số 3 đón xuống. Mụ Tú, gã đàn ông râu quai nón đi sau, họ thì thầm trao đổi với nhau và sau đó lão râu quai nón đưa cả hội vào một quán “Hương rừng” khuất ở dưới ga xép.
Dường như quá quen thuộc với quán “Hương rừng”, trong khi lão râu quai nón đưa Thúy, Hạnh, Loan ra bể nước rửa chân tay thì mụ Tú leo tọt lên gác hai và sà vào hai ổ bàn đèn đã có sẵn được ngăn cách bởi tấm ri đô bẩn, nhầu nhĩ.
Ở ngăn bên này, lão Voòng khoan khoái nằm ghếch đầu lên chiếc gối dân tộc hình chữ nhật trông giống như viên gạch. Lão duỗi thẳng hai chân, hai tay dang rộng, để một cô gái dân tộc, mặt vuông như chữ điền xoa bóp.

Minh họa của Lê Thiết Cương.

Minh họa của Lê Thiết Cương.

Ở ngăn bên cạnh, mụ Tú được một chú bé con chừng 12, 13 tuổi, ăn mặc kiểu võ sĩ đạo, thắt đai, tiêm thuốc vào chiếc tẩu dài như chiếc kèn đồng, đưa cho mụ ngậm.
Mụ Tú lim dim mắt, thả hồn theo làn khói xanh mơ màng; bên cạnh là chú bé con ngoan ngoãn, khoanh chân vòng tròn, thỉnh thoảng lại gẩy ngọn lửa trên đĩa đèn dầu lạc, nổ lách tách, vui tai.
Ở tầng dưới, tên đĩ đực, lão râu quai nón, Thúy, Loan, Hạnh ngồi ăn những bát phở nóng bốc hơi nghi ngút.
Một lúc, tên đĩ đực vọt lên tầng 2. Hắn mò vào ngăn của mụ Tú, hắn ngồi xuống, thèm thuồng nhìn mụ Tú đang sung sướng, mơ màng. Hắn đưa tay lên đùi mụ, sờ nắn, vuốt vuốt nhẹ nhàng. Bất ngờ hắn chồm lên người mụ, định lật mụ đang nằm nghiêng thì bị một cú đạp vào giữa ngực. Gã bật ngửa và lại chồm lên.

Vừa vặn lão Voòng từ ngăn bên vọt sang. Bình thường, trông lão lù đù, cả đẫn là thế; vậy mà giờ, cặp mắt lão rực sáng, long lên sòng sọc, lão bay sang lẹ làng, mạnh mẽ như con hổ vồ mồi. Một bàn tay của lão vươn ra đằng trước; 5 đầu ngón tay bắt trúng huyệt vai của tên đĩ đực. Tên đĩ đực kêu thét lên, đau đớn, quằn quại.

Mụ Tú thong thả ngồi dậy, hất mớ tóc xõa ra sau vai. Mụ đưa tẩu thuốc cho tên đĩ đực, nhẹ nhàng đỡ hắn nằm xuống…

Lão Voòng đi ra. Và, sau đó thì chính mụ lại ngồi bên cạnh tên đĩ đực, tự tay chích thuốc, gẩy đèn cho hắn hút sái.

Cả hội của mụ Tú rời quán “Hương rừng” để rẽ vào một con đường mòn, xung quanh là rừng, núi vắng lặng. Dường như là một ánh đèn pin của lão râu quai nón không đủ soi đường, vì thế thỉnh thoảng Thúy, Hạnh, Loan lại ngã oành oạch.

Mụ Tú bảo lão Voòng:

- Lấy đèn pin ra!
Lão Voòng bỏ chiếc ba lô lộn ngược khoác vắt vẻo trên vai xuống, mở túi ra lấy hai chiếc đèn pin. Lão đưa cho mụ Tú một chiếc, còn lão cầm một chiếc đi sau cùng…
Cách những ánh đèn lấp lóe của hội mụ Tú không xa là bóng của ba người, cũng thận trọng, lầm lũi bám theo.
Thỉnh thoảng, lão Voòng lại dừng bước, lão áp tai xuống đất nghe ngóng.
Đột ngột lão quay ngoắt lại, nhẹ nhàng như con mèo rình mồi, bàn tay lão cầm con dao bấm sáng loáng.
Nhưng ba bóng đen phía sau, dường như cũng linh cảm thấy bị phát hiện, khi thấy những ánh đèn phía trước tự nhiên tắt rụi. Họ bấm nhau rẽ vào rừng…
Bản Máy của người Nùng nằm cạnh con đường đi ra cửa khẩu Xín Thầu.
Bản Máy có vài chục nhà sàn nằm rải rác ở lưng đồi Khâu Vại.
Những con đường mòn của bản Máy cứ loằng ngoằng bò lên đỉnh đồi và ăn sang các bản người Tày, người Nùng của Trung Quốc.
Hội của mụ Tú tới bản Máy không nhập vào dòng người, xe thồ chở hàng ngược xuôi giữa đường rừng núi biên giới…
Họ đi qua bản Máy và rẽ vào một lối mòn nhỏ để đi vào khu rừng hồi, quế bạt ngàn…
Họ xuyên rừng cho tới xâm xẩm tối thì tới được một nhà sàn lớn, nằm lẻ loi cô quạnh bên cạnh một dãy núi đá có nhiều hang động.
Chẳng rõ lão Còi, chồng hờ của mụ Tú lên đây từ bao giờ, mà khi thấy con chó lài buộc ở dưới gầm sàn nhà sủa ăng ẳng, dữ dội, hắn lao xuống như một con mèo.
Hắn mắng chó: “Im nào, Joóc!” và xăng xái chạy tới đón hội của mụ Tú từ dưới chân đồi đi lên…
Thằng câm – một gã đàn ông người dân tộc lừng lững cao lớn, mắt lồi, với hàm răng lởm chởm như răng lợn lòi, cộng thêm chiếc mồm bị dị tật, méo xệch, tạo nên một khuôn mặt hung dữ tàn bạo như người rừng. Không ai có thể đoán được tuổi hắn là bao nhiêu, chỉ biết rằng trông hắn ai cũng sợ.
Ánh lửa bập bùng ở giữa nhà soi rõ khuôn mặt dữ tợn của thằng câm, hắn và lão râu xồm đang thi nhau uống rượu bằng bát.
Ở một góc sàn, Thúy, Hạnh Sài Gòn và Loan Hải Phòng sợ hãi co dúm lại, mặt cắt không còn hạt máu.
Còn lão Voòng, mụ Tú, tên đĩ đực đang nằm khệnh ở giữa sàn cho lão Còi tiêm thuốc.
Thằng câm uống bát rượu thứ bao nhiêu rồi, ta không biết nữa. Chỉ biết rằng rượu chảy thành dòng, ướt đẫm vạt áo chàm trước ngực. hắn thở phì phì, đặt bát rượu xuống sàn và lừng lững lấy từ trên sàn bếp một cuộn thừng vứt ở giữa sàn.
Hắn chậm chạp bước vào góc sàn.
Đầu tiên, hắn nắm cổ Hạnh Sài Gòn như nắm một con mèo lôi ra ấn vào một cột sàn. Hạnh giẫy giụa yếu ớt, sợ hãi la: “Không… không…đừng giết tôi…”. Hắn nghiến răng bóp mạnh, tiếng kêu nửa chừng của Hạnh tắt lịm. Hắn lấy một sợi dây thừng khoanh ba vòng từ cổ xuống đùi; xong, hắn lại lôi tiếp Loan Hải Phòng cột vào một cột sàn thứ hai.
Mụ Tú nghe tiếng la của Loan, hơi nghển cổ lên nhìn. Mặt mụ lạnh tanh và bình thản tiếp tục ngậm tẩu rít thuốc, mơ màng.
Trong khi ấy, Thúy lết bằng mông ra tới cửa nhà sàn. Cô vùng lên chạy ra tới sàn sân thì hai con chó lài to như hai con gấu nhe răng, gầm gừ rồi sủa ăng ẳng…
Thằng câm chậm chạp đi ra, hắn quơ một tay túm gáy Thúy nhấc bổng lên. Hai chân Thúy rời khỏi mặt sàn, giẫy đành đạch trong không gian…
Thúy, Loan, Hạnh mỗi cô bị trói vào một cột sàn, mồm bị nhét giẻ, giữa là một đống lửa đang cháy rừng rực…
Thằng câm dẫn mụ Tú, lão Voòng vào một hang sâu.
Cả hội đứng trước một cửa hang có một phiến đá to chắn ngang. Thằng câm lấy ra một cây gỗ hắn giấu trong hang từ bao giờ.
Hắn đưa cây gỗ, ghé vai đẩy tảng đá nhích hẳn ra. Cửa hang lộ ra một khoảng đen ngòm. Thằng câm rọi đèn pin để mụ Tú, lão Voòng, lão Còi đi vào ngách hang.
Chúng dừng lại ở một dãy những “thùng bia Tàu” được xếp ngay ngắn, vuông thành sắc cạnh…
Thằng câm kêu be be, hoa chân múa tay chỉ cho mụ Tú, lão Voòng đếm từng kiện. Lão Còi cúi xuống đếm: “Một… hai… ba… bốn… mười lăm, mười sáu…”. Hắn đứng lên, khẳng định: “Đủ”.
Bấy giờ lão Voòng mới bật nắp một “thùng bia”. Toàn là thuốc phiện được nắm thành từng cục, bọc ni lông xếp đầy trong thùng bia…
Lão Voòng cầm một nắm đưa lên mũi ngửi… Hắn gật đầu, tỏ vẻ bằng lòng. Hắn giơ ngón tay nói bằng ngôn ngữ câm với thằng câm, rằng: “Đêm nay sẽ cho chuyển hàng. Hắn sẽ thưởng cho thằng câm một con gái đẹp”.
Thằng câm sung sướng. Bộ mặt sần sùi của gã như nở ra. Cái mồm méo của hắn giật giật. Hắn đưa ngón tay cái giơ lên, ý nói số 1.

*
* *

Tổ trinh sát của Tuấn đóng giả là dân “cửu vạn” lần tới được khu vực nhà thằng câm thì bị lũ chó lài của thằng câm phát hiện. Chúng vừa sủa vừa chạy quanh nhà sàn…
Nghe tiếng chó sủa dữ dội, tên râu rậm và tên đĩ đực từ trong nhà sàn lao ra. Tên râu rậm cầm khẩu súng hai nòng, chuyển về một hướng và nổ hai phát súng… Lợi dụng thời cơ đó, Tuấn đã tiếp cận được tới gần nhà sàn. Anh túm được một thanh gỗ, định đu người vọt lên sàn nhà thì một con chó đánh hơi thấy người lạ, chạy đến. Nó ngoạm được ống quần của Tuấn túm kéo xuống… Tuấn buông tay, ngã xuống đất, thuận tay cầm súng, Tuấn gõ một nhát vào đầu con chó hung dữ, nó vội buông rời Tuấn, chạy kêu ăng ẳng.
Cũng lúc đó, bọn thằng câm, lão Voòng, mụ Tú, lão Còi về tới.
Thấy con chó lài kêu tru lên, thằng câm rút con dao rừng đeo bên hông và xồng xộc theo con chó vòng về phía sau nhà sàn.
Thằng câm dọi đèn, chỉ có một con mèo rừng vọt vào rừng.
Thằng câm thuận chân đá con chó làm cái “hự”…
Thúy, Loan Hải Phòng đã được cởi trói ra khỏi cột nhà sàn.
Sau đó, hội của mụ Tú lại theo lão râu rậm cắt rừng đi trong đêm mang theo Thúy và Loan Hải Phòng.
Hội của mụ Tú đi đến lúc trời sáng thì dừng nghỉ ở lưng chừng một ngọn núi. Phía sau, bản Máy của người Nùng bé nhỏ như những cán nấm giữa một thung lũng.
Lão Voòng nằm thở trên một chiếc ni nông. Bên cạnh, Thúy đang mệt mỏi bóp chân, bóp tay cho lão Voòng.
Lão Voòng lim dim mắt nhìn bình minh đang lên, lão nói nhỏ như tâm sự với Thúy:
- Nhìn cô ta biết cô là gái nhà lành và cô đáng tuổi con ta. Vì thế mà ta thương. Ta bảo thật, cô liệu mà trốn khỏi mụ Tú bà này. Nếu không nó sẽ bán cho bọn “mọi” mất thôi.
Gần đó, mụ Tú, tên đĩ đực, lão Còi và Loan Hải Phòng; kẻ nằm người ngồi đang ăn uống trên một vạt cỏ phẳng…
Xa xa, trên một con đường mòn từ bản Máy, một đoàn ngựa và người thồ những “thùng bia Trung Quốc” đang bò lên dốc…
Tối được một lúc, thằng câm, Hạnh và con chó lài dừng chân ở bên một con suối.
Hạnh đang chổng mông thổi lửa. Ngọn lửa bùng cháy nho nhỏ rồi to dần. Con chó lài vẫn trung thành với một sợi dây buộc ngang bụng chủ.
Gần đó, thằng câm, bằng hai đường rạch, nó đã phanh và lột da xong con thỏ rừng bị trúng đạn. Nó chậm rãi đưa con thỏ rừng cho Hạnh, Hạnh xâu thỏ bằng cái xiên và nướng trên ngọn lửa.
Bữa ăn thật hoang dã.
Con chó được thằng câm xé cho một đùi
Nó lại xé cho Hạnh đùi thứ hai. Còn nó cầm cả con thỏ còn lại đưa lên mồm xé, ăn ngấu nghiến.
Thằng câm vừa dùng răng xé thỏ ăn vừa lấy ống bương rượu đeo bên hông uống ừng ực…
Một khu nhà cổ hoang sơ giữa rừng một khu rừng già vùng biên giới phía Bắc. Dấu vết của những năm chiến tranh còn in đậm trên những bức tường loang lổ vết đạn pháo.
Khi đoàn của mụ Tú, lão Voòng đưa Thúy và Loan đến được khu nhà cổ thì trời đã tối được một lúc.
Lão Voòng đi trước và vừa mở được hai cánh cửa lim nặng nề ở cổng thành thì hai con chó Bắc Kinh lao ra như hai con hổ.
Lão Voòng “xuỵt xuỵt” hai tiếng, hai con chó cụp đuôi chạy vào…
Từ sảnh trong, tiếng gõ mõ đều đều vọng ra… Một sư già và một sư trẻ đầu trọc lốc, mặc cho những bước chân người đi tới, vẫn bình thản ngồi gõ mõ và lầm rầm cầu kinh.
Ở gian sảnh phụ, một nữ tu khoảng gần 30 tuổi cầm nến đi lên, chắp hai tay mô Phật và dẫn đoàn của mụ Tú, lão Voòng xuống khu nhà nghỉ kế bên…
Đêm khuya. Cả khu nhà cổ như chìm lẫn trong một màn đêm của núi rừng biên giới mênh mông…
Phía trong cổng thành, hai con chó Bắc Kinh to xù, hai cặp mắt sáng như lân tinh, thè lưỡi thở hồng hộc…
Trong một phòng của khu sảnh phụ, Thúy, Loan nằm chung với người nữ tu trên một chiếc sập đen bóng. Người nữ tu nằm im, dường như bà ta ngủ. Chỉ có Loan và Thúy vẫn thức. Họ ôm chặt lấy nhau trong một nỗi sợ hãi khôn cùng. Phía trong cùng điện sảnh, những ngọn nến leo lét cháy đủ để nhận rõ lão Voòng, mụ Tú và vị sư già (hai tay đang lần tràng hạt) chạm đầu vào nhau bàn bạc.
Tiếng lão Voòng:
- Theo đúng lịch trình, đêm mai người ở bên kia biên giới sẽ sang nhận hàng đúng như hợp đồng…
Mụ Tú phụ họa theo:
- Hai con bé này phục vụ bố con ông xong, sau đó ta có thể trao luôn cho người phía bên kia để tính thêm vào số hàng kẻo phí.
Nghe nói thế, lão Voòng tự nhiên cười phát ho. Trong lúc ấy Thúy khẽ bấm Loan Hải Phòng. Cô gỡ nhẹ nhàng tay của Loan ra và khẽ khàng đi chân đất, lẻn ra ngoài. Cô thận trọng lần vào điện sảnh…

*
* *

Tuấn và hai trinh sát cùng lần mò tới được khu nhà cổ.
Họ thận trọng đi vòng quanh khu nhà cổ. Tường thành cao vời vợi sừng sững đứng chắn trước mặt, làm những vầng trán của Tuấn và hai trinh sát nhăn lại…
Họ chôn chân, đứng bất lực trước bức tường thành.
Trong khi đó tại khu rừng.
Thằng câm nằm ghếch đầu trên phiến đá cạnh đống lửa giữa rừng và ngủ.
Bên cạnh, con chó lài ngồi chồm chỗm.
Hạnh Sài Gòn không ngủ, cô ngồi hơ tay trên ngọn lửa, mặt không vui, không buồn. Rồi cô lấy chiếc túi to đeo bên hông, mở ra, dốc những nén bạc, thỏi vàng trên tay.
Ánh lửa hồng làm cho những thỏi vàng, nén bạc lấp lánh…
Trong khi ấy ở phòng nghỉ của lão sư già lão Voòng đang lim dim nằm vắt chân chữ ngũ hút thuốc phiện.
Đầu tiên là Loan Hải Phòng được nữ tu đưa lên, đẩy vào phòng.
Loan kêu “a á” và bị xô vào trong vòng tay của Loan sư già.
Lão sư già, thoắt trở nên lanh lẹn lạ thường, chỉ một đường giật, chiếc áo đang mặc trên người Loan đã thành hai mảnh, để lộ ra một khoảng ngực trắng nõn với hai bầu vú căng tròn… Lão sư già vật Loan Hải Phòng xuống chiếc sập gụ ngổn ngang bàn đèn thuốc phiện, nến, đĩa dầu lạc.
Bộ đồ thuốc phiện rơi xuống đất loảng xoảng. Mặc, lão sư già cứ dụi chiếc đầu trọc như gáo dừa và chiếc cằm nhẵn thín khắp người Loan Hải Phòng; hết hôn hít, lại ngửi.
Thoạt đầu thì Loan giãy giụa. Sau, cô bất lực trước sức vóc to lớn và dữ dằn của lão sư già. Cô chết lặng và phó mặc cho số phận.
Nhưng lão sư già đã bất lực. Hắn thở hồng hộc, hai mắt vằn đỏ nổi rõ những tia máu. Hắn buông Loan ra và trợn tròn mắt ngắm nhìn. Cái lưỡi tái như miếng thịt trâu nhúng nước thè ra, dớt và dãi…
Bỗng hắn đưa hai tay đấm ngực hắn thùm thụp…
Hắn kêu “trời ơi là trời” và lại lao vào ôm Loan, sờ nắn rối rít và cuồng loạn.
Lão Voòng thì cứ nằm khểnh rít thuốc phiện ro ro. Cặp mắt lão hấp háy, mơ màng theo làn khói của thuốc, còn cái miệng của lão thì múm mím cười ruồi…
Cũng lúc này Thúy lần mò xuống tầng hầm của tòa nhà.
Thỉnh thoảng, cô lại dùng động tác tiền nhập nhanh nhẹn lẩn tránh bóng một tên gác đang dựa lưng vào tường phì phèo hút thuốc lá.
Có tiếng rên rỉ than thở ở đâu đó.
Thúy dừng lại trước một cái lỗ châu mai có hai chấn song sắt. Cô ghé mắt nhìn.
Một căn hầm tối mờ mờ. Hơn một chục cô gái trẻ bị nhốt ở trong hầm đang nằm ngồi ngổn ngang trên nền đá lạnh trải cỏ khô và những tấm bạt ướt sũng.
Từ một hành lang hẹp, hun hút, lão Voòng đi nhẹ như con mèo.
Lão đứng lại nghe ngóng. Chợt lão nhìn hút thấy bóng của Thúy.
Lão Voòng cười rồi nép vào một chỗ ngoặt.
Thúy đang lom khom đi giật lùi ra, cô gái ngẩng lên, giật mình kinh hãi – Lão Voòng đứng chắn ngang giữa đường. Lão nhếch mép cười.
Thúy lao ngay tới tung cả hai chân đá. Một bàn chân Thúy dính vào vai lão Voòng khiến lão loạng choạng ngã ngồi xuống, nhưng lão vùng ngay dậy.
Thúy lại lao tới. Chỉ nghe tiếng đòn vút gió. Lão Voòng lại ngã ngồi xuống. Thúy cũng ngã đập đầu vào tường.
Hai mắt cô gái mờ đi…
Một con suối nhỏ, cách khu nhà cổ không xa, đang róc rách chảy…
Trên bờ suối, ba chiếc võng màu xanh lá cây dựa mắc trên cây. Hai chiến sĩ trinh sát đang nằm đung đưa và rì rầm kể chuyện. Chỉ có chiếc võng mắc sẵn của Tuấn là bỏ không…
Tiếng một chiến sĩ:
- Cái thằng Tuấn, đã bảo là không thể đột nhập vào được, mà cứ cay cú… Điện về xin tăng viện, úp một mẻ lưới là gọn…
Tiếng chép miệng của chiến sĩ:
- Đợi thêm một giờ nữa rồi hãy quyết định.

*
* *

Đoàn ngựa thồ và dăm bảy người gồng gánh đang mệt mỏi lên dốc…
Đoàn người ngựa đi vào con đường mòn để dẫn vào khu nhà cổ.
Trong khu nhà cổ, Thúy bị trói vào một chiếc cột ở trong điện sảnh.
Lão Voòng chắp tay sau đít, vừa đi quanh Thúy, vừa rít giọng:
- Ngay từ lần gặp đầu tiên, tao đã nghi cái tính lầm lầm lì lì của mày. Bây giờ thì đã rõ mày là công an, được cài vào tổ chức của chúng tao.
Thúy lắc đầu:
- Không phải, tôi là gái đi kiếm sống. Tôi gặp bà Tú ở trong tù, chắc ông đã biết…
Lão Voòng lại gần, đưa tay hất cằm của Thúy lên. Hắn nhìn thẳng vào mắt Thúy:
- Hừ, gái điếm… gái điếm, vậy đêm hôm mày mò xuống nhà hầm làm gì, hử?
- Mày là gái điếm sao võ nghệ mày giỏi thế? Mày qua mặt được con mụ Tú chứ mày không thể qua mặt được tao. – Lão Voòng cười khùng khục…
Lão ngồi xuống chiếc ghế bọc da hổ và nhồi thuốc vào chiếc píp.
Lát sau, tên đĩ đực vào. Lão Voòng hất mặt ra hiệu cho tên đĩ đực.
Tên đĩ đực lấy dao cắt phựt sợi dây trói quanh người Thúy.
Thúy rũ xuống chân cột như cây chuối bị đổ ngang thân.
Tên đĩ đực xốc Thúy lên chiếc sập trống. Thúy cố gượng dậy, chị co cẳng đạp một đạp vào ngực tên đĩ đực. Tên đĩ đực bật ngửa trở lại.
Lão Voòng đưa tay bấm vào nút chuông báo động được giấu kín ở vách tường.
Lão râu rậm, thằng sư trẻ chạy vào nhìn Thúy đang lồm cồm định bò dậy, còn tên đĩ đực đang thở hồng hộc, lăn xả vào. Bọn chúng hiểu được điều gì đã xảy ra. Lão Voòng cười gằn:
- Mày còn trẻ thế kia, chắc chưa biết thế nào là mùi đàn ông, phải không? Được, tao sẽ cho thằng đĩ đực nó hành hạ mày… Mày sẽ sợ đến chết, con chó ạ.
Chỉ chờ có thế, lão râu rậm và tên sư trẻ cùng xông vào với thằng đĩ đực. Rồi đứa giữ tay, đứa kéo chân, đè ngửa Thúy ra.
Cái lưng to như một tấm phản che lấp ống kính. Thúy la rất to: “Cứu… cứu… tôi với!”.

*
* *

Trong khi đó, Trung úy Tuấn vẫn đang mò mẫm ở phía ngoài tường khu nhà cổ…
Bỗng Tuấn nghe thấy tiếng kêu thất thanh. Tuấn lồng lên, chạy quanh… Dường như anh cũng bất lực…
Tuấn lao về phía cổng thành, anh đưa tay xô cửa…
Nghe thấy tiếng động, hai con chó Bắc Kinh từ trong điện chạy xô ra, gầm gừ, sủa dữ dội…
Nghe thấy tiếng chó sủa dữ dội, lão Voòng rời miệng ngậm píp. Lão hất hàm, giơ tay:
- Khoan đã, ra xem sao, tụi bay!
Lão râu rậm, tên sư trẻ buông rời Thúy, cùng lão Voòng đi ra khỏi phòng.

*
* *

Đoàn ngựa thồ và dăm bảy người do lão Còi dẫn đường đã vào trong sân khu nhà cổ.
Mụ Tú, lão Voòng và lão sư già kiểm từng kiện hàng. Mụ Tú cười tít mắt…

*
* *

Trong khi ấy phía ngoài, Tuấn kẹp cây gậy vào nách, khẩu súng ngắn ngậm ngang mồm, anh bám vào thành trên của bức tường. Đứng trên tường, anh thả dốc xuống khu vực các bản của người Tày, người Nùng, một đoàn ngựa thồ đang lóc cóc khua móng xuống núi…
Có tiếng vó ngựa phía sau. Nhìn thấy đoàn ngựa thồ, một tên giơ súng lên trời bắn hai phát ”Đoàng… đoàng”…
Đoàn người ngựa nhốn nháo.
Lão râu rậm và người sư trẻ ngồi trên mình hai con ngựa, hai khẩu súng săn vắt ngang lao vút qua đoàn ngựa thồ và dừng lại, chắn ngang.
Lão râu rậm hất hàm hỏi:
- Có thấy một con bé lạ nào không?
Những người chở hàng thuê ngơ ngác như không hiểu.
Lão râu rậm và người sư trẻ cho ngựa đi hai bên đoàn ngựa thồ, soi mói nhìn lần lượt từng người…
Không thấy gì, chúng ra roi, hai con ngựa lại đưa bọn chúng ngược về đường cũ…

*
* *

Tuấn và Thúy bươn bả trong rừng…
Quần áo của hai người rách toạc. Trên mặt Thúy, đôi chỗ bị cây rừng cào thành vệt, rớm máu.
Hai người dừng chân nghỉ bên một con suối.
Thúy để cả hai chân chìm trong nước. Rồi cô đưa hai bàn tay vốc nước vã lên mặt.
Tuấn lấy đâu được chùm dâu da đất. Anh lại đưa cho Thúy.
Thúy thích thú cầm ăn. Cô bóc vỏ đưa cho Tuấn một quả. Hai người ăn dâu da ngon lành.
Tuấn:
- Thế nào, đã chừa chưa?
Thúy ngước nhìn:
- Chừa cái gì?
Tuấn thong thả:
- Cạch đến già nhé!
Thúy không nói gì chỉ liếc nhìn Tuấn. Cả hai vẫn ăn dâu da ngon lành. Tuấn cười:
- Con gái như các cô, đánh đến chết cái nết không chừa. Hôm nọ ở trại giam, cô khóc lóc hứa với tôi thế nào. Tôi thật không ngờ lại gặp cô ở đây.
Thúy thủng thẳng:
- Cán bộ không ngờ gặp em ở đây à?
Tuấn:
- Cô đúng là ngựa quen đường cũ. Lần này về phải gửi cô đến trường cải tạo nhân phẩm để cho cô học lấy một cái nghề.
Thúy cười tủm tỉm:
- Em cảm ơn cán bộ.
Rồi Thúy nũng nịu dúi chùm dâu da vào tay Thúy:
- Mời cán bộ xơi nữa đi!
Tuấn gạt tay Thúy ra rồi đứng dậy:
- Thôi nào, đi!
Thúy õng ẹo:
- Bây giờ đi đâu hả cán bộ?
Tuấn quay lại:
- Cô hỏi làm gì, bảo đi thì cứ đi, theo tôi!
Thúy tủm tỉm:
- Vâng ạ, em chỉ biết theo cán bộ thôi.
Cả hai lại bươn bả lội rừng.

*
* *

Thằng câm đang vỡ hoang một mảnh đồi trước nhà.
Nó buộc Hạnh Sài Gòn vào một gốc cây. Bên cạnh là con chó lài ngồi chồm hỗm, thè lưỡi đỏ hỏn.
Thằng câm cởi trần, lưng nó đen cháy, bóng nhẫy mồ hôi. Nó cuốc đất hùng hục…
Hạnh Sài Gòn vẫn câm lặng, nhìn về một khoảng trời xa xăm. Cô lại nhìn về phía thằng câm đang lật từng tảng đá to như cái thúng. Đôi mắt cô cụp xuống, buồn buồn…
Bỗng con chó tru lên và lao vụt vào một bụi cây đuổi một con gà rừng.
Thằng câm dừng tay cuốc. Nó be be ầm ĩ mà vẫn không thấy con chó quay lại.
Thằng câm quăng cuốc. Nó chạy về xách khẩu súng săn hai nòng và đuổi theo con chó ở mé rừng…
Thằng câm mất hút trong rừng già…
Chỉ chờ có vậy, Hạnh lấy chân khều được con dao rừng mà thằng câm vứt ở bên cạnh. Cô cúi xuống lấy được dao và cắt được sợi dây thừng buộc ngang lưng…
Cô vất dao và chạy.
Chạy được dăm bước, nghĩ thế nào cô lại quay lại nhặt con dao quắm và nhằm hướng một con đường mòn ở phía trước, băng tới. Trời, đất quay cuồng trước mắt cô. Mặc, cô vẫn chạy. Cô lao băng cả vào một khu rừng già. Cô vấp ngã, cô lại gượng đứng lên. Mặt mũi đã bị nhiều vết xước, sưng vù…

*
* *

Thằng câm, một tay xách súng, một tay cầm con gà rừng. Nó vui, nét mặt giãn nở từng khúc. Theo sau thằng câm là con chó lài, cũng sải dài những bước chân theo chủ…
Thằng câm về tới mảnh đất đang vỡ hoang dở… quay về nó nhìn quanh không thấy Hạnh Sài Gòn đâu cả. Nó nhìn về một cây rừng – nơi buộc Hạnh vào đó – thì chỉ thấy một khúc dây thừng bị cứa đứt từng đoạn nằm lăn lóc trên nền đất nó vừa cuốc. Cả Hạnh, cả con dao quắm cũng không thấy. Nó bứt tóc dậm chân, be be kêu váng trời. Nó đảo mắt nhìn bốn phương, tìm hướng.
Bầu trời vẫn cao và trong xanh, thỉnh thoảng, một đôi chim chao cánh, lượn qua như trêu tức thằng câm…
Thằng câm cúi xuống vỗ đầu con chó. Con chó đứng im cho chủ vuốt ve. Thằng câm chỉ về một hướng trước mặt, nơi có con đường mòn bé nhỏ loằng ngoằng như con rắn bò từ đồi này sang núi khác. Con chó hiểu ý. Nó cụp đuôi hít hít dưới đất và xăng xái chạy vào một vạt rừng.
Thằng câm xách súng chạy theo con chó đã băng qua cánh rừng hồi.
Cả tớ và chủ đã vượt qua được con đường mòn…
Mặt thằng câm xám xịt, thâm đen là thế. Vậy mà, giờ mặt nó đỏ lửng, mồ hôi đẫm cả chiếc áo chàm.
Một cành cây ngang kéo rách toạc chiếc áo đang mặc trên người. Thằng câm điên tiết cầm những mảnh vải lua tua, phất phơ trên người giật từng mảnh, xé nốt…
Con chó của thằng câm cũng ướt đẫm mồ hôi nhưng bước chân của nó vẫn khỏe khoắn bươn trải, lần theo con đường mòn…
Ở một lưng chừng đồi, Hạnh Sài Gòn đang cố lết những bước chân mệt mỏi, yếu ớt…
Nghe tiếng chó sủa gần, Hạnh ngoái lại nhìn, cô đã nhận ra cái bộ mặt sần sùi, đỏ tía và cái lưng gù của thằng câm đang hồng hộc chạy theo con chó…
Cô vội tụt xuống một gốc cây. Cô nấp vào đó nhưng dường như cô thấy trống trải quá, cô lại chạy và rúc vào một bụi cây rậm rì bên đường…
Con chó và thằng câm đang đến gần…
Cũng khi đó, cũng trên cánh rừng gần con đường mòn đó, Tuấn và Thúy cũng đang trên đường lần đến khu vực nhà thằng câm.
Hai người đang cắt rừng đi thì nghe tiếng chó sủa dữ dội ở một mé rừng. Cả hai dừng chân nghe.
Thúy nói với Tuấn:
- Đúng tiếng con chó của thằng câm rồi…
Tuấn thận trọng lên đạn khẩu súng ngắn, và anh cầm súng trên tay. Cả hai lại cắt rừng chạy băng băng về hướng tiếng chó sủa…
Khi họ gần đến nơi, họ thấy con chó của thằng câm cứ chạy quanh một bụi cây sủa ăng ẳng…
Thằng câm để cả đôi bàn chân trần sần sùi nhảy vào. Một tay nó cầm súng, một tay nó xách cổ Hạnh đứng lên…
Tuấn và Thúy đã tiếp cận lại gần.
Tuấn nhảy tới đá văng khẩu súng săn trên tay thằng câm. Đau quá, nó kêu be be váng trời… Con chó lài của nó xông đến, chuẩn bị đớp chân của Tuấn.
Thúy vẫn đứng nhìn.
Thằng câm đã buông Hạnh, nó xoay người thuận tay đấm thẳng vào ngực Tuấn. Tuấn ngã vật xuống bụi cây, cũng là lúc con chó định nhảy sổ vào. Không còn cách nào khác, Thúy cúi nhặt khẩu súng nhằm đầu con chó bóp cò. Con chó chết ngay…
Tiếng súng nổ làm Tuấn, Hạnh và thằng câm đứng chết sững, Thúy chĩa súng vào thằng câm và nói rành rọt:
- Giơ tay lên, mày đã bị bắt!
Thằng câm trố mắt từ từ đưa tay lên trời.
Tuấn đứng cạnh cũng trố mắt nhìn Thúy, rồi anh rút súng ra thong thả nói như ra lệnh:
- Cô Thúy và cô Hạnh trói thằng dở người này lại.
Thúy mỉm cười vứt khẩu súng của thằng câm vào bụi cây rồi cùng Hạnh xông vào trói thằng câm như trói lợn.
Thằng câm giẫy giụa kêu be be nhưng không dám kháng cự.
Tuấn bảo Thúy và Hạnh:
- Hai cô ngồi đây đợi, lát nữa sẽ có người đến đón.
Tuấn vừa quay mình toan chạy đi thì Thúy gọi giật lại:
- Cán bộ ơi!
Thúy chạy tới, cô gái cười rất tươi:
- Em xin báo với cán bộ là ở lâu đài cổ có một cái hầm nhốt hơn chục cô gái bị đem đổi lấy thuốc phiện.
Tuấn mở to mắt nhìn Thúy:
- Có thật không?
- Dạ, đúng đấy ạ, chính mắt em nhìn thấy họ.
- Mắt cô nhìn thấy?
- Dạ, vâng ạ.
Tuấn buột miệng:
- Cô khá lắm. Lập công chuộc tội.
Nói rồi, Tuấn vụt chạy đi. Nhưng rồi anh quay phắt lại vẫy Thúy:
- Cô Thúy, lại tôi hỏi.
Thúy thủng thẳng bước tới gần.
Tuấn lúng túng rồi hỏi:
- Cô Thúy… có phải cô là… là…
Mắt Thúy tròn xoe ngơ ngác:
- Dạ, cán bộ hỏi gì ạ?
- Có phải cô là…
Thúy mỉm cười, liếc mắt:
- Em… dạ… em là gái bán hoa ạ… Hoàn cảnh em… em đã thưa với cán bộ một lần rồi… em mồ côi từ năm mười hai tuổi… ở với dượng…
Tuấn phẩy tay:
- Thôi được rồi, tôi đang vội… cô ngồi đây coi thằng câm cẩn thẩn, tôi quay lại ngay đấy.
Tuấn chạy vụt đi.
Thúy thong thả quay lại ngồi với Hạnh nhìn thằng câm đang bị trói lăn lộn kêu be be trên lá rừng.

*
* *

Trong lâu đài cổ.
Tại hầm nhốt các cô gái.
Thằng lùn – chủ hàng ở biên giới sang – đang sờ soạng, vạch mồm, nắm ngực từng cô gái như người ta xem ngựa giống. Thằng lùn luôn mồm:
- Hàng tã quá… vú chó gì mà nhẽo như cái bánh dầy thiu thế này…
Các cô gái lần lượt qua tay lão kiểm nghiệm. Mồm lão vẫn như tép nhẩy:
- Mẹ kiếp, con này cẳng vòng kiềng. Loại B, còn con nhóc này mắt toét à… Bố mẹ mày là ai mà đẻ ra mày quái thai thế.
Mụ Tú xuýt xoa:
- Gớm, ông bác cứ ác khẩu. Hàng của em toàn thứ xịn. Có sáu em còn nguyên trinh đấy ạ. Có cả giấy chứng thực của bác sĩ kèm theo hồ sơ.
Thằng Lùn dẩu mỏ chế nhạo:
- Thế à… Quý quá nhỉ!
Lão Voòng sốt ruột giục:
- Thôi nhanh lên, bọn công an nó ập đến ngay bây giờ đấy. Xem qua thế thôi. Ta ra ngoài làm thủ tục bàn giao hàng.
Cả bọn lục tục chui ra.
Các cô gái nhốn nháo, có cô khóc sùi sụt. Một tên cô hồn vỗ mạnh vào mông một cô gái đang khóc.
- Nín đi em, các em sắp được sang Hồng Kông sướng bỏ mẹ còn vờ vĩnh. Nín đi…

*
* *

Đêm đã khuya.

Hai cánh cổng lim của khu nhà cổ lặng lẽ mở toang.
Lão Voòng, mụ Tú đang lặng lẽ và hối hả đốc thúc tên râu rậm, ba thầy trò vị sư giả khuân những “thùng bia tàu” chuyển trên lưng ba con ngựa…
Còn một ít thùng lão Voòng bắt tên râu rậm, thằng đĩ đực và vị sư giả, mỗi người vác một thùng lần mò đi trong đêm. Còn lão đi sau cùng, hai tay hai súng.
Người và hàng của bọn chúng lọt qua cổng thành đen ngòm.

*
* *

Một đoàn người thứ hai do lão Còi và đám thủ hạ đang dong các cô gái cũng lục tục rời cổng thành đi về phía biên giới.
Loan Hải Phòng bị trói tay thất thểu đi trong đám các cô gái. Cô đang khóc ròng.

*
* *

Cả bọn tới được một hang núi biên giới.
Bọn lão Voòng, mụ Tú và tay chân chuyên chở những thùng bia vào được trong hang thì đã thấy lố nhố năm, bảy người của phía bên kia do thằng Lùn chờ sẵn.
Mụ Tú nói với tên mập lùn:
- Đáng lẽ chúng tôi sẽ chưng cất thành bộ trắng để giao cho các ông nhưng có thể đã bị lộ địa điểm. Chỉ nay mai bọn công an sẽ mò tới. Vì thế chúng tôi chỉ có thể giao hàng sống cho các ông… và, riêng ông…
Mụ Tú soi đèn vào Loan bị trói đang đứng gần đó nói tiếp:
- Chúng tôi tạ lỗi bằng món hàng sống này. Nó trẻ và đẹp, chắc ông bằng lòng…
Mụ vừa nói tới đó thì cả vòm hang có hàng chục ánh đèn pin chiếu sáng.
Tiếng quát của Tuấn:
- Tất cả giơ tay lên đầu. Các người đã bị bắt.
Một số trinh sát hình sự thúc báng súng sau lưng bọn mụ Tú, thằng Lùn, đẩy ra cửa. Lợi dụng lúc nhốn nháo, lão Voòng ngồi thụt xuống một mỏm đá khuất…
Hắn men theo cửa hang và chạy.
Hắn chạy về hướng nhà thằng câm…
Thúy, Hạnh đang dẫn thằng câm bị trói bươn bả đi ra đường mòn. Bỗng chị nghe tiếng chân người đang vạch lá rừng tới gần. Chị ra hiệu cho Hạnh im lặng, và rất nhanh nhẹn, chị ghì dây trói thằng câm vào một gốc cây bên đường…
Lão Voòng đang tới gần. Hắn nhớn nhác và nghe tiếng lăn lộn, giẫy giụa của thằng câm. Hắn chĩa súng và mò tới chỗ thằng câm. Thấy vậy, Hạnh kêu ú ớ và ù té chạy tạt vào rừng.
Lão Voòng đút vội súng vào cạp quần và lấy dao găm chuẩn bị cắt dây trói thằng câm thì bị Thúy từ bụi cây bên đường bay tới đá văng con dao cầm trong tay.
Lão Voòng ôm tay kêu rú lên và lăn một vòng tránh cú đá quét của Thúy.
Lão Voòng bật dậy rất nhanh, hắn chộp lại được con dao. Và lừ lừ lựa thế nhảy tới đâm Thúy.
Thúy tránh được ba đường dao của lão Voòng.
Lão Voòng tiến dần về phía khẩu súng ngắn mà hắn bị Thúy đánh mất ngay từ cú đá đầu tiên.
Hắn cúi xuống nhặt.
Chỉ chờ có thế, một cú đá trúng mặt lão Voòng, hắn ôm mặt chưa kịp lăn xuống đất thì lại dính tiếp cú giật gót. Hắn nằm quay đơ, bất động…
Thúy ngồi xuống cạnh lão Voòng, lau mặt và thở. Chị sờ lên mũi lão Voòng: lão còn sống.
Chị nhặt dao cắt một cây rừng trói chặt tay lão Voòng và đứng lên gọi:
- Hạnh… Hạnh… Hạnh ơi! Hạnh…
Hạnh sợ hãi từ bụi cây trong rừng bước ra.
Thúy nói:
- Gì mà sợ thế em, lại giúp chị một tay đi.

*
* *

Lão Voòng, thằng câm hai tay hai đứa đã bị trói, được Thúy vựng dậy…
Lão Voòng được Thúy giao cho Hạnh cầm một sợi dây đi sau. Còn Thúy giải thằng câm. Dường như không yên tâm, Thúy bảo Hạnh:
- Hạnh cho nó dừng lại!
Rồi chị lấy dao găm đi tới…
Chị đưa mũi dao vào cạp quần lão Voòng cắt dây chun quần. Chiếc quần đang mặc của lão Voòng chuẩn bị tụt, chị quát:
- Cầm lấy cạp quần… và đi!
Lão Voòng hay tay bị trói, vừa đi vừa giữ cạp quần. Theo sau là Hạnh, vừa giữ sợi dây trói lão Voòng vừa tủm tỉm cười…

*
* *

Thúy, Hạnh giải được thằng câm và lão Voòng về tới địa điểm “tập kết” thì cũng là lúc trời vừa sáng.
Nhìn thấy Thúy, Tuấn và đồng chí Trưởng ban Chuyên án chạy ra. Tuấn ngạc nhiên chưa kịp hỏi thì Thúy đã đứng nghiêm, nói dõng dạc:
- Báo cáo đồng chí Trưởng ban Chuyên án, tôi, Trung úy Minh Thúy đã hoàn thành nhiệm vụ.
Đồng chí Trưởng ban Chuyên án bước tới, ôm chặt lấy vai Thúy:
- Tốt… tốt lắm.
Tuấn đứng lặng. Mắt tròn như dấu hỏi. Nét mặt anh hơi đỏ, sượng sùng khi nhìn Thúy. Còn Thúy tủm tỉm cười. Tuấn bước lại giơ tay định bắt tay Thúy, nói:
- Chúc mừng đồng đội!
Thúy ngúng nguẩy, không chịu bắt tay Tuấn, nói như giận:
- Dễ ghét… cán bộ bỏ mặc người ta với thằng câm trong rừng…
Loan Hải Phòng từ đâu đi tới, cô ôm choàng lấy Thúy, kêu:
- Ôi, chị Thúy… chị Thúy… cả Hạnh nữa.
Ba cô gái Thúy, Hạnh, Loan ôm lấy nhau. Thúy, Hạnh, Loan mừng vui mà nước mắt cứ giàn giụa…
Thúy ôm vai Loan, nói:
- Chị lo cho em quá!

Hà Nội – 1991

Hữu Ước
“Cả cuộc đời tôi chỉ làm báo và viết văn. Tôi không phấn đấu một cái gì khác ngoài việc làm tờ báo CAND - ANTG và VNCA cho tốt. Đấy là với tư cách một Tổng biên tập. Còn với tư cách con người thì tôi muốn cuộc sống có ý nghĩa và bình an.”