Niềm vui và nỗi buồn nhân thế

Đã có lúc tôi tự hỏi

Ta là ai? Là ai?

Là của ta? Hay của vợ? của con? của anh em, bè bạn?

Là của cấp dưới? Cấp trên?

Là của họ mạc, làng quê?…

Tôi không có câu trả lời.

Đã có lúc tôi hoang mang và không biết

Mình là ai và không biết mình phải làm thế nào

Cho xứng và vừa lòng tất cả.

Tôi tự nhủ với chính mình

Tôi không biết tôi là ai và là người như thế nào

Tôi chỉ biết

Tôi là tôi-là tôi…

Dù có đắng cay, tủi nhục

Dù có mất mát đau thương,

Dù có ngàn vạn lần ân hận,

Dù có mất đi tất cả,

Vinh quang, tình yêu, cuộc sống

Tôi vẫn là tôi

Một trái tim, một tấm lòng

Chỉ yếu mềm trước sự chân thành và lòng tốt…

ta-la-ai

Dù dại dù khôn

Nó như một sự thật

Nắng mưa là chuyện của trời.

Ai bảo tôi dại?

Ai bảo tôi khôn?

Tôi vẩn vơ nghĩ

Khôn và dại không cần đáp số!

Đó là niềm vui và nỗi buồn nhân thế

Ai mà chẳng thế….

Đó cũng là chuyện của trời.

23h ngày 6/10/2009

Hữu Ước
“Cả cuộc đời tôi chỉ làm báo và viết văn. Tôi không phấn đấu một cái gì khác ngoài việc làm tờ báo CAND - ANTG và VNCA cho tốt. Đấy là với tư cách một Tổng biên tập. Còn với tư cách con người thì tôi muốn cuộc sống có ý nghĩa và bình an.”