Nhớ

Khắc khoải

Sáng,

Trưa,

Chiều,

Tối…

Và đêm…

Tôi nhớ về người đàn bà

Đã theo tôi cùng giọt thời gian,

Ngơ ngác, buồn vui, vinh quang, tủi nhục

Người đàn bà nay đã mất….

Nỗi nhớ tan vào nước mắt cũng theo

Giọt thời gian,

Chạy vào tim,

Chạy vào giấc ngủ

Chập chờn đêm đêm mộng mị…

Tôi cào cấu vào đêm,

Vô vọng kiếm tìm….

Đêm rộng,

Đêm dài,

Đêm thao thức,

Đêm đợi chờ ai….

Một đêm

Một ngày,

Một tháng,

Một năm….

ap_20100609061008495_500_03

Rồi sẽ những năm này năm khác….

Nỗi nhớ hư vô

Đơn côi, ngơ ngác,

Một bóng hình…

Ước ao chạm bờ môi

Ước ao vòng tay ôm

Ước ao bờ vai dịu ngọt….

Câu thơ bấu vào nỗi nhớ

Nỗi nhớ cứ đầy theo giọt thời gian…..

Đêm đông, 1/1/2013

Hữu Ước
“Cả cuộc đời tôi chỉ làm báo và viết văn. Tôi không phấn đấu một cái gì khác ngoài việc làm tờ báo CAND - ANTG và VNCA cho tốt. Đấy là với tư cách một Tổng biên tập. Còn với tư cách con người thì tôi muốn cuộc sống có ý nghĩa và bình an.”