Đêm giông

Trời chạng vạng tối. Năm Hậu đang trong cơn sốc choáng váng vì Hạnh bỏ đi. Anh lấy chiếc xô-lếch và lên xe chạy ra lộ. Hậu đi như một con thuyền vô định, không bến bờ.
Trời chiều vẫn cao và trong xanh…
Chỉ có riêng Hậu mệt mỏi, chán chường trên chiếc xô-lếch đi lấn ra tận mép đường. Anh như lạc lõng trong dòng người, xe hối hả bươn chải như muôn mặt của cuộc sống đời thường.
Trong đầu anh là cả một xâu chuỗi những cảnh tượng hãi hùng mà anh tự vẽ ra.
Hạnh trong vòng tay cuồng loạn của Cheng – Su giữa những ánh đèn màu nhấp nháy điên loạn ở một đêm vũ trường. Rồi một chiếc hôn dài, môi liền môi không chịu rời nhau của Hạnh và Cheng – Su. Và, cả một tấm lưng trần to như cánh phản của Cheng – Su phủ lên người Hạnh trên chiếc ga trắng muốt…
Tay lái của Hậu loạng choạng. Tai như ù đặc, Hậu lao xe vào một ổ gà to mé lộ. Chiếc xe đổ kềnh, còn Hậu ngã xuống đường…

*
* *

Chồng của Hà Anh đẩy cửa bước vào căn phòng ngủ.
Lão ta tròn mắt như dấu hỏi trước một “bãi chiến trường”: những mảnh vỡ thủy tinh xen lẫn những vệt máu loang lổ, tung tóe dưới nền nhà…
Chồng Hà Anh sợ hãi và hoảng hốt chạy tới giường Hà Anh.
Hà Anh vẫn còn chết ngất. Hai tay buông thõng xuống thành giường.
Lão sờ lên ngực vợ: tim còn đập, và Hà Anh mở mắt…
Mụ hốt hoảng ôm chầm lấy chồng, khóc nấc lên:
- Trời ơi… Tôi… Tôi chết mất… Trời ơi!
Lão chồng cũng hốt hoảng:
- Sao… Sao… mình nói sao? Chết… chết là làm sao? Hà Anh chỉ những vết máu loang hổ, kêu rú lên:
- Sida… Sida… Con Hạnh… Sida…
Mụ vội đưa bàn tay mũm mĩm sờ sờ lên cổ như tìm dấu vết của mũi kim. Mụ đưa bàn tay soi trước mặt: bàn tay trắng bệch…
Và bỗng kêu thất thanh:
- Con ở đâu?
- Em gọi nó làm gì?
Lau… Lau… Sida… Nhanh lên…
Chồng Hà Anh không đợi con ở, tự tay lão ta lôi từ trên giường xuống chiếc chăn ngoại màu mỡ gà. Lão ta cuộn tròn và đẩy từ mé giường đẩy ra, dồn những vết máu, mảnh thủy tinh gọn vào một góc…
Con ở từ ngoài đi vào.
Mụ Hà Anh quát:
- Gọi xe… gọi xe cấp cứu mau!
Mụ rón rén và thật khẽ khàng đứng lên mở cánh tủ lôi ra một xấp đô-la nhét vào chiếc ví con…

*
* *

Hạnh đã không còn sức để chạy.
Cô cũng không còn nước mắt để khóc.
Cô vật vờ như một kẻ mất hồn và lúc trời chiều cô dặt dẹo thế nào lại trôi dạt tới những phiến đá ở mép biển…
Những tia nắng cuối cùng chiếu xuống mặt biển muôn vàn ngũ sắc.
Biển vẫn tung bọt trắng xóa và rì rầm hát bài ca của biển, mặc một cô gái lẻ loi, đơn chiếc ngồi thẫn thờ trên một phiến đá, hai chân buông thõng, mặt quay về hướng biển.
Hạnh ngồi như thế rất lâu. Cho đến khi những tia nắng muộn cuối cùng lặn hẳn trên mặt biển mênh mông thì cô lầm lũi rời hòn đá đi xuống mép biển.
Hạnh nấn ná, đứng chôn chân ở mép nước đến một lúc. Vành môi cắn chặt. Đôi mắt thăm thẳm nhìn mặt biển đen ngòm. Tự nhiên, hai hàng nước mắt Hạnh tràn ra.
Cô mạnh mẽ và dứt khoát bước xuống biển.
Nước biển đã ngập tới lưng quần.
Nước biển đã ngập tới ngang thân.
Một đợt sóng đánh Hạnh bật trở lại…
Có tiếng xe máy mỗi lúc một to dần vọng đến. Rồi tiếng cười lanh lảnh, trong trẻo của một đôi trai gái trên chiếc xe Dream II chạy tà tà trên bờ cát ven biển.
Hạnh quay đầu lại.
Đôi trai gái vẫn đùa giỡn trên chiếc Dream II. Dường như trời không có và biển cũng không có. Cả Hạnh đang lẻ loi đơn chiếc giữa biển sóng mênh mông cũng không có.
Hạnh cau mặt. Cô như mong ngóng họ để ý đến cô, hiểu tâm trạng cô lúc này: cô đang muốn chết. Vậy mà họ cứ dửng dưng đùa giỡn với tình yêu của họ. Dường như duy nhất trên cõi đời này chỉ có tình yêu của họ.
Bóng đôi trai gái nhỏ dần, nhỏ dần và mất hút trên dải cát dài. Nhìn hút theo họ, bỗng Hạnh thấy nuối tiếc cuộc sống…
Lại một con sóng to đánh dạt cô lên gần bờ. Hạnh đưa tay vuốt nước biển trên mặt và nặng nề bước vào bờ…

*
* *

Tối.
Thành phố biển – càng rực rỡ bởi muôn ngàn ánh đèn điện ở đường phố, các nhà hàng.
Hạnh thu mình đứng dưới bức tượng Phật bà Quan âm bằng thạch cao trắng toát, to bằng năm, sáu người thật, nằm chềnh ềnh giữa vườn non bộ.
Hạnh đứng tĩnh lặng, mắt đăm đăm vào tượng Phật bà, giọng đều đều, buồn thảm: “Nam mô quan thế âm Bồ tát đại từ đại bi, rộng lòng phù hộ cho con là Hoàng Thị Tố Hạnh được tai qua nạn khỏi…”.
Lại những đôi trai gái thanh lịch ôm vai nhau đi qua Hạnh và tượng Phật bà để vào khu rừng thông non bên cạnh. Một đôi nam nữ dừng trước tượng Phật bà.
Họ dừng cách Hạnh một đoạn, chắp tay cung kính lầm rầm tụng niệm: “Nam mô quan thế âm Bồ tát đại từ đại bi phù hộ cho chúng con gặp chúng, gặp bạn, gặp vạn sự lành, đắc tài đắc lộ, chung sống hạnh phúc tới trọn kiếp trọn đời…”.
Hạnh như không còn đủ sức để nghe đôi nam nữ thề bồi và cầu hạnh phúc trước tượng Phật bà, cô ôm đầu trốn chạy.

*
* *

Phòng Cấp cứu Bệnh viện X.
Hai, ba người mặt blu trắng cúi xuống một bệnh nhân đầu quấn băng. Đó là Năm Hậu.
Hậu từ từ mở mắt, ngỡ ngàng nhìn khắp lượt những khuôn mặt lạ lẫm đang cúi xuống gần anh.
Hậu mệt mỏi, đưa mắt khắp lượt các bác sĩ đứng quanh, thều thào hỏi:
- Tôi ở đâu thế này?
- Ở bệnh viện – Một bác sĩ cúi xuống gần anh nói nhỏ nhẹ.
- Sao, bệnh viện à?
Hậu lắp bắp sợ hãi. Đôi mắt anh dại đi rồi nhắm nghiền lại. Trước mắt Hậu hình như tất cả là một màu đỏ của máu. Những ông, những bà bác sĩ cũng mặc áo, đội mũ như nhuộm bằng máu… Cả quần áo trên người anh cũng toàn màu máu. Máu đỏ tươi, loang lổ…
Hậu run bần bật, mắt nhắm tịt, sợ hãi, giãy giụa. Anh gào to:
- Không… Không… Tôi sợ lắm… Báo… Báo ngay cho ba cô ấy… Tôi… Tôi chết mất, trời ơi…

*
* *

Ba của Hạnh và em gái Hạnh xách giỏ đồ bước về giường bệnh nhân Hậu.
Hậu nhìn thấy ba của Hạnh, khẽ nhỏm dậy. Ba của Hạnh bước vội tới, ngăn lại. Hậu lắp bắp: “Bác!”.
Em của Hạnh đặt giỏ đồ xuống cạnh giường và nắm lấy tay Hậu xúc động: “Anh Hậu!”.
- Ừ, em…
- Cháu đã khá chưa? – Tiếng ba của Hạnh.
- Dạ, cháu đỡ nhiều rồi… – Tiếng Hạnh nhỏ nhẹ.
- Anh Hậu, chị Hạnh đâu? – Em của Hạnh vội vàng hỏi.
- Hạnh!… Mới thốt lên tiếng đó. Hậu xúc động không nói tiếp được…

*
* *

Ngồi trên xe du lịch, mụ Hà Anh nhìn thấy tấm biển đề: “Ủy ban phòng chống Sida Việt Nam – Viện Pasteur TP Hồ Chí Minh”.
Mụ Hà Anh vội vàng đập đập vào vai người lái chiếc xe tấp vào lề đường.
Mụ Hà Anh hấp tấp nhảy xuống xe, trên tay đeo chiếc ví đầm. Theo sau là lão chủ sextour xách lỉnh kỉnh những túi, vali đựng đồ của mụ.
Mụ Hà Anh và lão chồng lập cập bước lên tam cấp để vào khu làm việc của Viện Pasteur.
Mụ gặp một người mặc áo blu trắng đang đi trong hành lang, vội hỏi:
- Thưa anh, xét nghiệm sida ở phòng nào ạ?
Người mặc áo blu trắng sững lại. Anh ta nhìn lướt khắp người mụ Hà Anh như dò xét con bệnh, rồi đánh cặp mắt về phía lão chủ sextour xách lủng củng nào túi, nào xách, nào vali… với một thái độ lạ lẫm, kinh ngạc.
Người mặc blu trắng hỏi:
- Chị đi xét nghiệm sida?
- Dạ – Mụ Hà Anh hấp tấp trả lời – Tôi bị sida…
- Chị đi theo tôi!
Rõ ràng là bước chân của người mặc áo blu trắng có vẻ vội vàng. Anh ta bước gần như chạy làm cho mụ Hà Anh cứ phải bước gần. Còn lão chủ sextour vác đồ chạy theo toát cả mồ hôi.

*
* *

Hạnh lại vật vờ trên con đường mới mở từ vườn hoa về trung tâm thành phố.
Hai bên đường người và xe qua lại.
Bỗng có tiếng xe máy thắng két bên cạnh. Hạnh vẫn lầm lũi bước, không quay lại.
Chiếc xe Kawasaki 175 do một người đàn ông trung tuổi lái vè vè đi bên cạnh. Ông ta nói với Hạnh:
- Cô em, đi với anh đi!
Hạnh không ngẩng lên và cũng không thèm ngó ngàng gì tới người đàn ông đi xe máy đang theo cô.
Người đàn ông giở giọng:
- Bò lạc mà còn làm bộ hoài. Một “sợi” qua đêm, chịu hông?
Bây giờ thì Hạnh mới ngẩng phắt đầu lên. Cô ném cái nhìn căm thù thẳng căng vào người đàn ông. Trước mặt cô nhập nhòa giữa bộ mặt người đàn ông lạ và bộ mặt của Cheng – Su khi dúi cho cô 3 tờ 100 đôla…
Hai bộ mặt nham nhở, kinh tởm với những đồng đôla trên tay…
Hạnh nói, giọng căm tức:
- Đi!
Không đợi người đàn ông lạ dừng hẳn, cô nhảy lên sau xe.

Minh họa của Lê Thiết Cương.

Minh họa của Lê Thiết Cương.

Người đàn ông từ từ tăng ga và bất ngờ quay ngoắt xe lại làm Hạnh xô người ôm chầm lấy hắn. Người đàn ông mãn nguyện, nở nụ cười đắc thắng, vô duyên.
Chiếc xe nhằm hướng trung tâm thành phố nhấp nháy những ánh đèn màu, lao tới.
Vòng tay của Hạnh vẫn ôm cứng lấy chiếc bụng phệ của người đàn ông đi tìm “của lạ”. Đôi mắt cô nhắm tít lại. Mặt không vui cũng chẳng buồn. Dường như cô chấp nhận số phận…
Sự kiện có một người đàn bà tự nhận là “con bệnh sida tìm đến Viện làm cho không khí ở đây nhộn nhịp khác hẳn với ngày thường. Cán bộ của Viện ở các phòng ban kéo tới mỗi lúc một đông.
Trong phòng, mụ Hà Anh lập cập rút ra một tập đôla. Mụ đặt lên bàn và nói với một người đàn ông đứng tuổi, trán hói:
- Thưa bác sĩ, bác sĩ cứ giúp em chữa khỏi bệnh sida. Em xin gửi lại các bác tất cả số đôla này… 50 vé, đủ. Em mới bị sida ngày hôm nay ạ! Bác sĩ ra tay sớm, may ra còn kịp…
Nghe mụ Hà Anh nói, một số người trong phòng bưng miệng cười.
Ông bác sĩ đứng tuổi gạt xấp đôla về phía mụ Hà Anh, nói:
- Chị cất tiền đi và bình tĩnh cho chúng tôi biết vì sao chị biết chị bị sida ngày hôm nay?
Mụ Hà Anh lắp bắp:
- Dạ, đúng thế ạ! Buổi sáng nay em bị con…
Mụ Hà Anh vừa nói tới đó thì bắt gặp cái nhìn trừng trừng của lão chủ sextour ngồi ở chiếc ghế đối diện. Cái nhìn của lão chủ sextour có ý ngăn không cho mụ Hà Anh nói hết lời.
Tiếng của ông bác sĩ già:
- Buổi sáng nay chị bị sao?
- Dạ, sáng nay em bị tiêm máu sida vào cổ ạ!
Mụ ngửa cổ cố ý cho mọi người xem vết tiêm.
Ông bác sĩ già đứng lên, lại gần Hà Anh và tìm vết tiêm trên cổ Hà Anh. Ông giương cặp kính đến một lúc và nói:
- Không thấy. Không có vết tiêm nào cả – Ông gỡ kính – Cô Minh tinh mắt nhìn kỹ xem có vết tiêm nào không?
Một bác sĩ nữ dịch ghế lại gần Hà Anh vạch cổ tìm vết tiêm một lúc và nói:
- Thưa giáo sư, không tìm thấy vết tiêm ạ!
Giáo sư trừng mắt nhìn mụ Hà Anh, giọng khó chịu:
- Chị định giỡn với chúng tôi đấy à?
Thấy ông giáo sư nổi nóng, Hà Anh hốt hoảng thực sự. Mụ cuống quýt:
- Dạ… Dạ, thưa bác sĩ, không ạ! Em bị nó tiêm máu sida thật mà.
- Ai tiêm cho chị?
- Dạ… Một đứa con gái… Nó bị mắc sida… Nó… Nó lấy máu của nó tiêm để trả thù em…
Ông giáo sư đưa mắt nhìn các đồng nghiệp, rồi nói:
- Thôi được rồi, làm xét nghiệm cho chị và báo công an về trường hợp này…
Nghe nói đến công an, Hà Anh mặt xanh như đổ chàm. Mụ đứng vội dậy, định chạy ra cửa…
Lão chủ sextour đã vọt lẹ ra cửa từ lúc nào…
Vài ba người mặt áo blu ấn mụ Hà Anh ngồi xuống…

*
* *

Căn phòng làm việc của giáo sư đã không còn ai.
Ông nhấc tổ hợp điện thoại và quay số gọi:
- Alô… Đội chống mại dâm đấy phải không? Tôi là giáo sư Hữu Tú ở Ủy ban Phòng chống sida quốc gia. Vâng… Vâng… Có một phụ nữ tìm đến chúng tôi nói bị tiêm máu có nhiễm virút HIV vì bị trả thù… Vâng, vâng… chúng tôi đang làm xét nghiệm… Vụ việc này chúng tôi thấy có sự khuất tất, mờ ám. Chúng tôi cần có sự hỗ trợ của các anh…

*
* *

Tối.
Quán càphê ôm “Trúc Sơn Dạ quán” nhấp nháy ánh đèn màu xanh, đỏ, tím… Thỉnh thoảng, một đôi nam nữ ôm vai, dắt tay nhau ra hoặc bước vào quán.
Người đàn ông trung tuổi dựng xe và cầm tay Hạnh đi vào.
Dường như “Trúc Sơn Dạ quán” quá quen thuộc với người đàn ông này. Bước vào trong quán, ông ta buông tay Hạnh và bước tới quầy bán vé để lỉnh kỉnh bia, rượu ngoại, thuốc lá, bánh kẹo, hoa quả…
Sau cái gật đầu chào thân thiện cô tiếp viên má bầu bĩnh, mắt xanh, mỏ đỏ, mặc minizíp ngắn cũn cỡn, ông nói:
- Cho gói 3 số, bia, côca và chùm nho…
Hạnh đứng giữa vườn non bộ của quán và đủ thời gian quan sát tất cả. Cô nhìn thấy phía sau những dàn hoa cảnh là một dãy phòng tâm tình trông như một dãy lều gỗ liền sát nhau. Ánh sáng mờ ảo của những chiếc đèn màu từ các lều gỗ hắt ra đủ để cô nhận ra những bóng đen từng đôi, từng đôi, nhấp nhổm trong lều…
Người đàn ông dắt Hạnh vào một lều gỗ vắng theo sự hướng dẫn của một tiếp viên.
Hạnh lưỡng lự… Người đàn ông kéo tuột Hạnh vào. Ông ta ấn Hạnh ngồi xuống ghế băng cũng là lúc cô tiếp viên bê khay bia, có côca côla, thuốc 3 số và đĩa nho vào. Cô tiếp viên để đồ ăn, thức uống xuống một chiếc bàn con ở trước mặt hai người và đi ra.
Người đàn ông bật côca côla và bia. Ông đưa cốc nước cho Hạnh, nói tình cảm:
- Em uống đi!
Hạnh nhấp một ngụm và đặt cốc nước xuống bàn.
Người đàn ông bật diêm, châm thuốc hút và thả khói mơ màng.
Im lặng đến hàng phút.
Người đàn ông bình thản uống bia…
Hạnh vẫn lặng thinh…
Từ chiếc lều gỗ bên cạnh, một đôi nam nữ đi ra. Người con trai xốc lại quần…
Ở trong lều, Hạnh bỗng dưng mường tượng tới cảnh gia đình người đàn ông đang ở bên cô:
Một mâm cơm, một người vợ, một người chồng và hai đứa con xinh đẹp…
Một buổi dạo chơi công viên của người đàn ông, bên cạnh người vợ đẹp và hai đứa con..
Hạnh lại vẽ ra cảnh người đàn ông nằm liệt trên giường bệnh…
Cuối cùng là cảnh người vợ trẻ và hai đứa con xinh đẹp, đầu quấn khăn tang bên một nấm mồ chưa xanh cỏ…
Hạnh đang mường tượng thì người đàn ông thô lỗ ôm cứng lấy cô. Ông ta lần cởi như giật từng cúc áo trên ngực cô và vục cả bộ mặt phì nộn nồng nặc hơi bia vào bộ ngực trắng ngần của cô. Đến khi ông ta thò bàn tay tục tĩu xuống cạp quần thì Hạnh mạnh mẽ và quyết liệt, đẩy tay người đàn ông ra. Người đàn ông ngẩng mặt lên, ngạc nhiên đến lạ lẫm và giương cặp mắt tròn xoe nhìn cô như nhìn người từ hành tinh khác vậy. Ông ta nói bực tức:
- Cô đã đồng ý đi với tôi qua đêm… Hay là cô sợ tôi xù… Đây – Người đàn ông rút chiếc nhẫn đang đeo ở tay ấn vào tay Hạnh – một chỉ. Sòng phẳng nhé!
Hạnh ấn lại chiếc nhẫn vào tay người đàn ông và dứt khoát đứng lên. Cô cài lại khuy áo. Người đàn ông túm lại…
- Cô có điên không đấy?
Hạnh nói lạnh tanh:
- Tôi bị sida… Ông có muốn bị lây không thì bảo?…
Người đàn ông há hốc mồm, kinh sợ… Ông ta không biết thật hay là giả.
Hạnh đã cài xong khuy áo và bình tĩnh sửa lại mái tóc bị người đàn ông rũ tung. Cô nói với người đàn ông:
- Tôi bị sida cũng do một thằng đàn ông lắm tiền mà ham thích “của lạ” như ông – Hạnh phẫn uất gào lên – Tôi căm thù… Tôi căm thù lũ đàn ông khốn nạn… Tôi định… Tôi sẽ giết… Giết hết lũ các người đi. Tôi cho lũ hám gái các người bị sida hết… Các người… Các người đã làm hại đời trinh trắng của tôi… Các người giết cuộc đời tôi…
Hạnh như không còn sức để gào lên nữa. Mà gào để làm gì khi người đàn ông sợ hãi quá đã vội vàng chui ra khỏi lều…

*
* *

Hạnh lại thất thểu ra đường.
Cô đi vật vờ, vô định, không phương hướng.
Một lũ thanh niên choai choai cưỡi trên những chiếc xe phân khối lớn từ xa lao tới.
Cả hội bâu lấy Hạnh. Một đứa liệng sát Hạnh, nói:
- Cô em, đi theo bọn anh!
Hạnh không nói không rằng, vẫn lầm lũi đi. Bọn trẻ quây xe hẹp lại. Một đứa cho xe Honda 250 chặn ngang đường, vênh mặt, khiêu khích:
- Sao, hổng đi với bọn này à? Chê hử?
Hạnh cũng trừng mắt nhìn chú choai choai, bướng bỉnh:
- Tụi mi… có muốn sida không?
Cả bọn phá lên cười hô hố, khả ố.
Hạnh nói dứt khoát:
- Thật đấy… Tụi mi tưởng tao nói giỡn à? Tao bị mắc sida do cái thằng Việt kiều khốn nạn…
Bọn trẻ nín thinh. Chúng nhìn bộ mặt thật thà của Hạnh nửa tin, nửa ngờ. Chúng đưa mắt nhìn nhau. Một thằng ngoắc tay ra hiệu: “Dông”. Cả bọn rồ máy phóng vút đi.
Một, hai chú ngồi sau còn ngoái lại ngắm nhìn Hạnh ra điều tiếc rẻ…

*
* *

Trước cổng Viện Pasteur.
Năm Hậu không còn đi chiếc xô-lếch muôn thuở mà lại ngồi trên chiếc xích lô. Nét mặt anh có xanh xao hơn sau lần bị ngã xe.
Hậu chỉ vào cổng bệnh viện. Chiếc xích lô tấp vào gần.
Anh trả tiền xe cho người đạp xích lô và ngỡ ngàng, lúng túng khi đứng trước tấm biển đề: “Ủy ban Quốc gia phòng chống sida Việt Nam”.
Hậu cứ chôn chân đứng rất lâu trước cổng viện. Anh hết ngó tấm biển lại bối rối ngó vào trong cổng có bóng một vài người mặt áo blu đi qua đi lại…
Tại phòng của giáo sư Phan Hữu Tú. Giáo sư đang tiếp hai cán bộ công an. Một đeo hàm trung tá, một đeo hàm đại úy.
Giáo sư đợi cho cô phục vụ rót nước mời khách xong, ông mới chậm rãi mở hồ sơ đưa cho người trung tá công an, nói:
- Sau khi gọi điện cho các anh thì các đồng nghiệp của tôi tiến hành lấy máu thử cho “con bệnh”. Chị ta khai tên là Nguyễn Kiều Thu, ở… Hỏi chứng minh thư thì chị ta bảo quên. Lấy máu xong, chúng tôi đưa vào phòng bệnh cho chị ta nghỉ. Khi báo kết quả xét nghiệm là chị ta không nhiễm virút HIV, lập tức chị ta và người đàn ông cùng đi vội vàng vẫy xe về ngay. Biết các anh đến chưa kịp nhưng chúng tôi không có lý do gì để giữ họ lại được cả, các anh thông cảm…
Người công an đeo hàm đại úy hí hoáy ghi, còn người trung tá thì hỏi:
- Xin giáo sư cho biết đặc điểm nhân dạng.
Giáo sư:
- Chị ta người to, cao, hơi đầm đậm, da trắng và tuổi chừng ba lăm, ba sáu, thuộc lớp người giàu có, ăn diện nhưng giao tiếp lại thiếu văn hóa. Còn người đàn ông đi cùng đậm con, béo lùn, râu quai nón, mắt xếch, tầm tầm, lì lì dáng rất dữ dằn…
Người trung tá công an ngồi trầm ngâm.
Giáo sư Phan Hữu Tú nói tiếp:
- Theo nhận định của chúng tôi, chị ta không có dấu hiệu tâm thần. Chị ta có mối thù với một cô gái nào đó vì một chuyện gì đó. Nhưng cũng thật lạ là chị ta nói bị cô gái thù chị ta tiêm máu vào cổ, nhưng chúng tôi khám lại không phát hiện thấy vết tiêm…
Giáo sư im lặng như ngẫm nghĩ. Ông nói tiếp:
- Chúng tôi cho rằng chị ta như mắc bệnh hoang tưởng. Chị ta đến với một tâm trạng hoảng loạn, sợ hãi thực sự …
Người trung tá gật gù:
- Dù sao đi nữa đây cũng là một trường hợp lạ, khó hiểu, cần phải làm rõ.
Rồi ông chủ động đứng lên, bắt tay giáo sư, nói:
- Chúng tôi sẽ để tâm tới việc này nhưng cũng xin giáo sư lưu ý nếu có hiện tượng gì mới có liên quan tới con bệnh lạ lùng này, giáo sư báo gấp cho chúng tôi…

*
* *

Hậu vẫn đứng ở cổng. Anh không đủ can đảm để bước qua cổng sắt. Vì thế mà bộ mặt anh dài ra, thiểu não.
Ngay lúc ấy, Hậu nhìn thấy hai cán bộ công an từ trong Viện Pasteur cắp cặp bước ra. Họ đi qua cổng và bước về chiếc ôtô du lịch biển xanh đỗ ở lề đường. Vừa đi họ vừa trao đổi công việc.
Tiếng người trung tá:
- Một sự việc thật lạ… Một cô gái tự tìm đến báo mắc sida rồi vội vàng trốn mất… Hừ, lạ thật đấy…
Hậu cứ tảng lờ là người đi đường đi sau để nghe cho rõ câu chuyện. Đến khi hai cán bộ công an đã chui vào xe du lịch, và chiếc xe phóng vút đi rồi anh mới thẫn thờ vẫy một xe xích lô và ngồi lên xe giục đi.
Chiều tà, em gái Hạnh đi chiếc Honda chở ba của Hạnh. Cả em và ba của Hạnh đều im lặng, mỗi người đuổi theo một ý nghĩ riêng, nét mặt đượm nỗi lo âu.
Chiếc xe Honda rẽ vào một con đường nhỏ rải sỏi để vào nhà vợ chồng lão chủ sextour.
Cả hai cha con dừng xe trước cánh cổng sắt. Ba của Hạnh nặng nề lê đôi chân mệt mỏi tới ấn chuông. Ông nóng nảy nhấn ba tiếng.
Đầu tiên là một con chó béc-giê to xù lao ra sủa ăng ẳng dữ dội.
Lão chủ sextorur mặc bộ đồ ngủ, hai tay đút túi áo, lẹp kẹp đi ra. Hắn mở cổng, gườm gườm nhìn lướt một lượt từ chân tới đầu hai bố con ông già. Hắn cất tiếng nói không âm điệu:
- Ông cần gì?
Ba của Hạnh không giữ được bình tĩnh. Ông trừng mắt nói như quát:
- Tôi không cần gì các người cả. Tôi chỉ muốn biết các người rủ rê, lôi kéo con tôi… Giờ, con tôi đâu?
Lão chủ sextour nhìn như sờ nắn khắp cơ thể em gái Hạnh. Rồi lão liếm mép, nói cộc lốc, chỏng lỏn:
- Chúng tôi không biết con gái ông là ai cả. Đi mà hỏi ông trời, há, há… Hắn cất tiếng cười khả ố.
Ba của Hạnh sấn tới. Em gái Hạnh sợ hãi, vội kêu thất thanh:
- Ba… ba!…
Ông già đã sấn tới trước mặt lão chủ sextour. Ông nảy lửa nhìn như đốt cháy lão mắt xếch đểu cáng. Ông giận dữ, người run bần bật:
- Nói để các người biết, nếu các người không trả con tôi về, tôi sẽ cho các người rũ tù…
Mụ Hà Anh từ trong nhà đi ra, mụ đứng chống nạnh, vênh mặt.
- Hứ… con ông đã đi theo cái thằng Việt kiều nhiều vàng và đôla rồi. Ông sang bên Mỹ mà tìm…
Mụ nhìn như chọc tức ông già đau khổ, dẩu môi nói tiếp:
- Làm lớn tới chức giám đốc mà không cho con ăn diện, nó bỏ đi là phải. Cha… cha nặc nô…
Nói rồi mụ quay bước. Cái mông to như chiếc lồng bàn đánh núng nính…
Chiếc xe Honda lại lầm lũi chở ba và em gái của Hạnh mệt mỏi trên đường về.
Ba của Hạnh nói với cô con gái út:
- Con về nhà trước, còn ba sẽ lên công an…

*
* *

Hạnh dặt dẹo, bơ phờ lần về tới gần khu vực nhà cô thì thành phố lên đèn.
Cú sốc vì căn bệnh sida mới có ít ngày mà trông Hạnh khác lạ. Cái tươi trẻ, hồn nhiên, nhí nhảnh của ngày nào đã mất hẳn. Thay vào đó là bộ mặt nhầu nát hốc hác và xanh tái. Còn đôi mắt của Hạnh đục, lờ lờ, lúc lại long lên vần đỏ, bạo liệt và tàn ác. Đó là dấu hiệu của sự suy nghĩ căng thẳng, bạc nhược…
Hạnh cứ đứng phía ngoài hàng rào chắn song nhìn vào nhà. Hạnh nhìn thấy em gái cô đang lầm lũi và khệ nệ xách xô nước tưới cho dàn hoa cảnh ở hành lang lan can trên lầu 1. Đêm ở các phòng vẫn hắt ra những quầng sáng. Duy nhất chỉ có căn phòng của ba cô là không có ánh đèn. Hạnh dướn cao chân để nhìn cho thấu mọi cảnh, mọi vật trong ngôi nhà thân yêu của gia đình cô. Cô há miệng định cất tiếng gọi em gái, nhưng không đủ can đảm. Cô mím chặt môi mặc cho hai dòng nước mắt lặng lẽ, từ từ chảy xuống…
Hạnh đứng ngoài hàng rào chấn xong và khóc. Cô khóc trong câm lặng. Đôi chân cứ run lên, run lên bần bật. Như quá sức chịu đựng. Hạnh quỳ chân xuống, đầu cúi gập vào lòng. Đôi bờ vai bé bỏng rung lên, từng đợt, từng đợt.
Hạnh thảng thốt giật mình ngẩng phắt đầu lên khi nghe thấy tiếng chuông. Cô đứng hẳn lên để nhìn cho rõ, phía trước cổng. Hậu đứng tĩnh lặng, mặt hốc hác.
Em gái của Hạnh từ trong nhà chạy ra. Cô cúi người nhìn qua lỗ khóa rồi reo lên:
- Anh Hậu? Chị Hạnh đâu?
Hậu không nói năng gì. Cánh cửa sắt mở. Cái bóng dáng gù gù của Hậu lọt vào.
Hạnh như không còn sức chịu đựng nổi nữa. Cô đã khóc thành tiếng, và nước mắt mỗi lúc một giàn giụa, tuôn tràn như mưa. Hạnh vùng chạy. Vừa chạy cô vừa khóc to hơn…

*
* *

Ông đại tá Phó giám đốc Công an thành phố dẫn ba của Hạnh vào Phòng Cảnh sát hình sự.
Ông giới thiệu với người trung tá và đại úy công an mà ta đã gặp ở “Ủy ban Quốc gia phòng chống Sida”:
- Đây là anh Tư Cường, Giám đốc Công ty Havina, bạn từ ngày ở “R” với tôi. Còn đây là anh Ba Quốc, Phó trưởng phòng Cảnh sát hình sự và anh Mạnh Tung, Đội trưởng Đội chống tệ nạn xã hội. Anh Tư Cường muốn gặp các anh phản ánh về việc con gái của anh ấy bỏ nhà đi một tuần nay, không thấy về.
Đại úy Mạnh Tung rót nước mời Đại tá Phó giám đốc và ba của Hạnh.
Đại tá Phó Giám đốc uống nước và đứng lên bắt tay ba của Hạnh, nói:
- Thôi, có gì anh ở lại trao đổi với các anh ở đây. Anh đã tới đây rồi thì cứ yên tâm. Cả Công an thành phố chẳng nhẽ không tìm ra cô con gái cưng của anh sao?
Ba của Hạnh bắt tay Đại tá Phó Giám đốc. Ông nói:
- Các anh ráng giúp tôi. Mất nó, tôi chết mất.
- Tôi sẽ lưu tâm việc này. Thôi. Bữa khác tôi sẽ qua thăm anh. Còn bây giờ, tôi mắc chút việc. Tạm biệt anh.
Đại tá Phó Giám đốc đi rồi, Trung tá Ba Quốc mới hỏi:
- Xin lỗi, anh cho biết cháu tên gì?
- Dạ, cháu là Nguyễn Thị Tố Hạnh, 22 tuổi. Đây, ảnh cháu đây.
Ba của Hạnh mở ví ra lấy một tấm ảnh đưa cho Trung tá Ba Quốc. Ông nói tiếp:
- Cháu bỏ nhà đi hẳn hơn một tuần nay rồi. Còn trước đó cháu đã bỏ đi, nhưng thỉnh thoảng có đảo qua nhà.
- Anh có biết cháu đi vì lý do gì?
- Thật tình với các anh, ban đầu tôi có ngăn cấm cháu chuyện yêu đương. Cháu giận và nghe theo vợ chồng con mụ Hà Anh rủ rê chơi bời. Cháu có cầm của vợ chồng nó mấy trăm đôla ăn chơi, mua sắm. Sau đó vợ chồng nó biên thư đòi tôi. Chiều nay, tôi đến hỏi cháu Hạnh thì nó bảo đã đi theo thằng Việt kiều lắm tiền.
Trung tá Ba Quốc ngắt lời:
- Vợ chồng mụ Hà Anh làm nghề gì, ở đâu?
- Vợ chồng mụ là chủ khách sạn “Hương đêm”, đường 3 tháng 2…
- Anh có thể tả hình dáng vợ chồng mụ ta thế nào?
- Mụ Hà Anh chừng 35, 36 tuổi. Người phốp pháp trắng, ăn nói chỏng lỏn, vô học. Còn thằng chồng to con, mắt xếch…
Trung tá Ba Quốc và Đại úy Mạnh Tung nhìn nhau. Họ gật đầu.

*
* *

Tại nhà Hạnh.
Đồng hồ trên tường đã chỉ 9 giờ tối. Vẫn chưa thấy ba của Hạnh về.
Em gái của Hạnh và Hậu ngồi đợi bên chiếc bàn uống nước. Bên cạnh, chiếc bàn tròn ăn cơm, bát đĩa đồ ăn vẫn y nguyên.
Em gái Hạnh nói với Hậu:
- Hay anh em mình cứ ăn cơm trước, để phần ba. Em thấy anh mệt và có vẻ đói.
Hậu lắc đầu:
- Anh không muốn ăn.
Em gái Hạnh nhìn Hậu ái ngại.
Im lặng, không khí thật nặng nề…
Thỉnh thoảng Hậu lại uống nước.
Hồi lâu em gái của Hạnh mới nói:
- Em và ba đã tới mụ Hà Anh tìm chị Hạnh. Mụ ấy bảo chị Hạnh đi theo cái thằng Việt Kiều ra nước ngoài….
Hậu lắc đầu:
- Không phải. Nó nói xạo. Hạnh buồn, Hạnh bỏ anh rồi.
Em gái Hạnh nhìn thẳng vào mắt Hậu.
- Anh không tự vượt qua mình để tha thứ cho lỗi lầm của chị Hạnh ạ?
Hậu lắc đầu. Anh cúi mặt xuống, nói:
- Không phải thế. Anh vẫn thương Hạnh.
- Chắc chị ấy tự mặc cảm thấy không xứng đáng với anh.
Hậu lắc đầu kiên quyết.
- Cũng không phải. Hạnh sợ và thương anh…
- Sợ gì?
Hậu không nói.
Tiếng chuông đồng hồ điểm 10 giờ tối.

*
* *

Trong khi ấy, Hạnh vẫn lang thang, phiêu dạt trên hè đường. Vừa đi cô vừa khóc. Thân hình cô lồ lộ dưới ánh đèn pha ôtô.
Một người đàn ông đeo kính, ăn mặc lịch sự, sang trọng cắp cặp bước xuống và đi lại phía Hạnh.
Hạnh ngước lên nhìn người đàn ông lạ. Cô định chạy nhưng thấy người đàn ông lạ có vẻ tử tế, cô hơi chần chừ.
Người đàn ông lạ như hiểu được tâm trạng Hạnh lúc này, nói:
- Cô yên tâm, tôi muốn giúp đỡ cô thôi. Nào, nói đi, sao lại đêm hôm vừa đi vừa khóc thế này?
Nghe giọng nói tử tế, tự tin của người đàn ông, Hạnh có vẻ tin tưởng. Và, tự nhiên cô lại thấy tủi thân hơn. Vì thế, Hạnh càng khóc to.
Người đàn ông lạ cứ đứng nhìn Hạnh khóc đến một lúc. Đợi cho tiếng khóc lặng dần, ông mới lên tiếng:
- Nào, nói đi. Tôi có thể giúp gì được cô? Nếu là bị bố mẹ rầy la, tôi có thể đưa cô về, nói với ông già, bà già bớt giận. Còn…
Hạnh lắc đầu quầy quậy:
- Không. Chú không thể giúp được gì cháu cả. Đời cháu thế là hết…
Nói rồi, Hạnh bước qua người đàn ông định đi thì ông đã bước chặn trước mặt, nói dứt khoát:
- Cô nên tin tôi là người tử tế. Tôi là cán bộ nhà nước, là giám đốc. Tôi đi với lái xe của tôi nên không làm hại cô được…
Ông nghĩ thế nào rồi ông lôi tuồn tuột Hạnh ra xe. Người lái xe tắt đèn trong ôtô. Anh ta một tay hút thuốc, một tay mở cửa xe. Ông giám đốc đẩy cô gái vào xe vào nói:
- Cơ quan tôi gần đây, có nhà nghỉ, cô có thể nghỉ qua đêm an toàn rồi mai tính sao thì tính.
Hạnh không phản ứng. Cô im lặng lên xe và thuận tay kéo cánh cửa xe. Chiếc xe lao đi trên đường …

*
* *

Chiếc xe ô tô con biển số xanh dừng lại trước cổng một công sở tráng lệ.
Người lái xe ấn còi pinpin. Người bảo vệ vội vàng mở khóa và kéo hai cánh cửa sắt đủ cho chiếc xe du lịch đi vào.
Chiếc xe đỗ lại phía trước vườn cảnh và quay đầu. Ông giám đốc nói với người bảo vệ:
- Anh xếp cho cô này ở phòng khách của Giám đốc.
- Trên đó có đủ bánh, hoa quả, nước giải khát. Cô cứ dùng tự nhiên và yên tâm ngủ. Đây là công ty của chúng tôi. Có gì sáng mai tôi qua.
Nói rồi ông lên xe.
Chiếc xe lại lao ra lộ, đưa ông về nhà.
Hậu mặt bạc như tàu lá ngồi thiếu tự tin trong phòng Giáo sư Phan Hữu Tú. Giáo sư chăm chú nghe. Hậu hấp tấp hỏi:
- Thưa giáo sư, có phải bữa qua có một cô gái tìm tới đây báo cô ta bị mắc bệnh sida phải không?
- Đúng vậy. Đúng ra là cô ta đi với một người đàn ông
- Cô ta người như thế nào ạ?
Giáo sư nhìn thẳng vào mặt Hậu, có ý nghi ngờ, hỏi lại:
- Nhưng anh hỏi để làm gì?
Hậu ấp úng:
- Dạ.. cháu…
Giáo sư:
- Tôi hỏi thật nhé! Anh quan hệ với cô ấy thế nào?
Mặt Hậu ngay thuỗn. Anh bặm môi và cương quyết nói thật:
- Dạ. Cháu thương cô ấy.
Giáo sư ngạc nhiên:
- Anh thương cô ấy… Hừ, cô ấy 35, 36 tuổi… Cô ấy đi với chồng cô ta. Vậy mà anh bảo anh thương cô ấy là thế nào?
Hậu cuống quýt:
- Không… không… người yêu cháu, không thương ai cả. Không phải như thế…
Hậu đứng lên, anh không kịp cả chào giáo sư. Anh vùng chạy.
Giáo sư bước vội ra. Ông gọi giật giọng:
- Này, anh kia. Quay lại đây đã nào…
Hậu vẫn chạy…
Giáo sư quay vào. Ông vồ lấy tổ hợp điện thoại, quay số gọi:
- Alô… Alô… tôi ở “Ủy ban Quốc gia phòng chống …. Đây. Tôi cần gặp Trung tá Ba Quốc…

*
* *

Hậu hầm hầm bước vào căn phòng của mình. Căn phòng trống vắng, cô đơn, bàn ghế mỗi nơi một cái; xung quanh nào tranh, tượng để ngổn ngang, lộn xộn.
Hậu nhìn khắp lượt căn phòng. Đôi mắt giận dữ của anh nhìn rất lâu ở chiếc khung không còn bức họa quý giá.
Hậu sầm sầm đi tới. Anh giật chiếc khung không xuống và bẻ gãy tan. Anh ném những mảnh vỡ vào một xó và ngồi phịch xuống đệm, hai chân buông xuôi, vô hồn và chán chường.

*
* *

Đại úy Mạnh Tung và một trinh sát ăn mặc như một chàng lãng tử tìm đến khách sạn “Hương đêm” của vợ chồng mụ Hà Anh.
Hai người đi qua phòng đầu tiên có mấy cô gái trẻ ăn mặc hở hang đang ngồi vạ vật, cô kẻ lông mày, cô đánh phấn, cô chơi bài. Khi thấy họ đi qua, cả bọn mắt long lanh đưa tình ra ý mời chào.
Trong lúc Mạnh Tung và một trinh sát đang nhìn chằm chằm vào từng cô như một kẻ mua hoa sành điệu đang lựa chọn con mồi thì mụ Hà Anh xăng xái bước ra. Mụ chắp tay trước ngực, đánh tiếng:
- Các em cũng được đấy chứ, hai anh? Hai anh lựa em nào?
Mạnh Tung quay lại nhìn mụ Hà Anh rất lâu. Anh nói:
- Tôi thích bà chủ. Chịu hông? – Anh buông tiếng cười.
Mụ Hà Anh cứ ngỡ mình đẹp lắm, vì thế vụ vệnh mặt lên, kênh kiệu:
- Bà chủ thì giá nào cũng không chiều. Các em đây, hai anh không chịu à? Zin 50% và Zin100 % có cả, hai anh chịu không?
Cũng ngay lúc ấy, Hậu đột ngột xuất hiện. Anh xồng xộc đến trước mặt mụ Hà Anh. Anh đỏ vằn mắt hỏi rất to:
- Chị Anh, Hạnh của tôi đâu?
Thật khác với thái độ dữ dằn lần trước khi Hậu tới gặp Hà Anh ở cổng; lần này mụ Anh nhũn như chi chi. Mụ đùa cợt bằng giọng nói ngọt ngào:
- Gì mà quát lác chị dữ vậy em? Hổng có Hạnh thì có các em của chị. Chú thích em nào, chị biếu không một em…
Hậu càng lớn tiếng:
- Tôi không đùa đâu. Tôi hỏi Hạnh của tôi, chị rủ rê đi đâu?
Mụ Anh lớn tiếng cười khả ố. Mãi mụ mới nói:
- Em cần biết thì vô trong này, chị em mình nói chuyện. Còn ở ngoài này em to chuyện, làm mấy ảnh mất vui.
Mụ hất cằm về phía mấy em:
- Các em tiếp khách giùm chị:
Mụ nói với Mạnh Tung và một trinh sát:
- Cảm phiền hai anh nghe. Có các em tiếp hai anh, lát nữa em ra…
Hậu theo mụ Hà Anh vào sâu phía trong. Trước khi vào, mụ không quên đóng sầm cánh cửa lại.
Mụ dẫn Hậu lên lầu II. Vào một phòng kín rồi mụ quay lại khép cửa. Hậu chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì lão chủ sextorur to mập, mắt xếch lừng lững từ phòng trong đi ra. Lão hất hàm hỏi:
- Có chuyện gì đấy!
Mụ Anh chỉ Hậu, nói:
- Thằng bồ của con Hạnh tới bắt vạ.
Lão chủ sextorur ấn chuông.
Bọn vệ sĩ rầm rầm chạy vào.
Lão chủ sextour hất đầu chỉ Hậu
Một tên vệ sĩ lừ lừ đi lại. Hậu lùi dần, anh chạy về phía cửa. Vừa giật bung cửa. Hậu la: “Cứu tôi với!”..
Chưa kịp chạy ra khỏi cửa. Hậu đã bị tên vệ sĩ túm gáy giật lại. Tên vệ sĩ chặt một nhát vào gáy, Hậu đổ sụp. Và thế là Hậu liên tiếp bị những gót chân nện xuống như mưa trên thân thể mềm nhũn của anh.
Bất ngờ, cánh cửa bật mở, Đại úy Mạnh Tung và một trinh sát tay lăm lăm cầm súng nhảy vào. Tên vệ sĩ đang đánh Hậu dừng lại…
Đại úy Mạnh Tung hạ súng khắp lượt, quát:
- Tất cả… đứng im! Nhúc nhích tao bắn bỏ…

*
* *

Khi đại úy Mạnh Tung và trinh sát dẫn mụ Hà Anh, lão chủ sextour và mấy tên vệ sĩ bị còng tay đi qua tầng trệt, dăm bảy em mắt xanh mỏ đỏ sợ hãi vừa la vừa chạy tỏa đi khắp nơi

*
* *

Buổi sáng.
Hạnh còn đang vẩn vơ ở trong phòng khách của giám đốc công ty thì có tiếng gõ cửa. Hạnh ra mở cửa. Ông giám đốc tươi cười bước vào. Ông nói tự nhiên:
- Đã có người mang đồ ăn sáng tới cho cô chưa?
Hạnh nhỏ nhẹ:
- Dạ, thư chú, cháu điểm tâm rồi ạ!
Ông giám đốc cười, nói nửa đùa nửa thật:
- Cô trông tôi già thế kia à! Tôi năm nay vừa đúng 46 tuổi, cô muốn gọi là chú hay là anh, tùy… Thế nào cũng được.
Ông chỉ xuống đi-văng nói:
- Nào, ngồi xuống đây, tôi muốn biết qua về cô một tí.
Hạnh khẽ khàng ngồi xuống.
Ông giám đốc đứng lên mở tủ lạnh lấy ra hai lon côca. Hạnh như chợt nhớ ra phải pha nước mời ông giám đốc, cô lấy 2 cốc, bật côca rót vào 2 cốc. Cô bưng hai tay đưa về phía ông Giám đốc:
- Cháu mời chú!
Ông giám đốc đỡ ly nước, uống vài ngụm và đặt xuống bàn nói:
- Nào, bắt đầu đi. Cô có thể cho tôi biết sơ qua vài nét về hoàn cảnh của cô chứ! Tôi có thể giúp cô việc gì đó chẳng hạn…
Hạnh lúng túng. Cô bẻ đốt ngón tay. Cô cúi gằm mặt xuống, cố giấu một vài giọt nước bắt đầu lăn xuống hai gò má. Cô đưa tay quệt má, ngửng mặt lên, nói:
- Thưa chú, cháu biết chú là một người tốt. Vì thế. Cháu không muốn nói dối chú. Nhưng hoàn cảnh của cháu… cháu không thể nói cho chú biết được… chú thông cảm cho cháu…
Nói tới đó, Hạnh úp hai bàn tay che mặt gục vào lòng. Đôi vai gầy, mảnh mai của cô lại rung lên…
Ông Giám đốc cứ ngồi, thần mặt ra.
Hạnh bỗng ngẩng lên, nước mắt lưng tròng:
- Cháu biết, chú rất tốt với cháu, nhưng – Hạnh ngập ngừng – Cháu cảm ơn chú, cháu xin phép cháu đi…
Nói rồi Hạnh đứng lên, định đi. Ông Giám đốc nắm vai Hạnh, ấn ngồi xuống. Ông gật gù như tự nói với mình:
- Mà thôi, tôi cũng không cần biết hoàn cảnh, đời tư của cô làm gì. Nếu cô không tiện nói. Tôi tin, cô không phải là người xấu. Cô không phải đi đâu cả. Cô ở lại đây, giúp việc cho tôi từ ngày mai…
Ông cắp cặp đi ra. Nửa chừng, ông quay lại, hỏi:
- Mà cô cũng phải cho tôi biết, cô tên là gì chứ?
Hạnh nhìn ông Giám đốc bằng con mắt biết ơn. Cô nói:
- Dạ, cháu xin lỗi. Cháu tên là Nguyễn Thị Tố Hạnh ạ!
- Còn tôi… Trần Toàn… Năm Toàn.
Ông Giám đốc đi ra.

*
* *

Cánh cửa phòng tạm giam được một cán bộ mở khóa. Tiếng cánh cửa sắt rít trên nền xi măng nghe ghê lạnh.
Người cán bộ nói:
- Chị Hà Anh, đi làm việc!
Mụ Anh mặt vẫn câng câng không có vẻ gì tỏ ra sợ hãi, thậm chí còn ném cái nhìn lẳng lơ vào mắt người cán bộ rồi mới đánh mông đi qua…
Mụ Anh vào phòng xét hỏi đúng lúc Đại úy Mạnh Tung lệnh cho lão chủ sextour – chồng mụ Anh – đi ra.
Hai vợ chồng mụ Anh nói với nhau bằng mắt. Lão chủ sextour đảo mắt và lắc đầu. Sợ mụ Anh không hiểu ý, lão giơ hai tay lên ý muốn nói kiên cường. Mụ Anh gật đầu.
Thấy lão chủ sextour cứ nấn ná mãi, Đại úy Mạnh Tung nói với anh cán bộ vừa dẫn giải mụ Hà Anh lên:
- Anh đưa nó về phòng giam.
Anh cán bộ đưa lão chủ sextour đi rồi, Đại úy Mạnh Tung mới chỉ ghế cho mụ Hà Anh:
- Mời chị ngồi xuống!
Đại úy Mạnh Tung giở tập biên bản xét hỏi và ngẩng lên nói:
- Hôm nay chúng tôi làm việc với chị xoay quanh việc mất tích của cô Hạnh. Còn việc vợ chồng chị hành hung Năm Hậu thì đã rõ rồi…
Mụ Hà Anh không trả lời thẳng vào câu hỏi mà mụ đỏng đảnh:
- Cán bộ muốn em khai ngon lành thì phải mời em uống nước cho nó trơn cổ đã chứ…
Mụ đong đưa mắt nhìn Mạnh Tung như khêu gợi, nói như làm nũng:
- Cán bộ nhốt em ở cái phòng toàn rận với rệp. Nó đốt em tịt hết cả người đây này – Nói rồi mụ tự vạch cổ áo, để lộ ra một mảng ngực trắng nõn có vài nốt ruồi sần đỏ – Em bắt đền cán bộ đấy…
Đại úy Mạnh Tung nghiêm mặt làm mụ Hà Anh cụt hứng. Mạnh Tung nói nghiêm giọng:
- Tôi gọi chị lên đây không phải để nói chuyện rận với rệp. Chị cài lại cúc áo ở cổ chị đi và làm việc cho nghiêm túc.
Mụ Hà Anh vừa cài khuy áo cổ vừa nói:
- Cán bộ dữ quá ta, em hết cả hồn…
- Chị trả lời câu hỏi của tôi đi!
Mụ Hà Anh trở mặt ngay. Mụ trâng tráo nhìn thẳng vào mặt Đại úy mạnh Tung, nói:
- Việc cô Hạnh đi đâu tôi không biết. Câu hỏi này tôi đã trả lời cán bộ nhiều rồi. Nó thiếu tiền, nó theo trai là việc của nó. Đến ba nó còn chẳng biết nó đi đâu nữa là tôi. Tôi nói để cán bộ biết, cán bộ bắt tù vợ chồng tôi là không xong đâu. Thời buổi dân chủ rồi, không phải muốn bắt ai là bắt. Tôi sẽ thưa kiện lên anh Hai Kiên, anh Năm Công, các ảnh là chỗ thân thiện với gia đình tôi, các ảnh không để các anh yên đâu. Cán bộ liệu mà giữ lấy cái lon…
Đại úy Mạnh Tung im lặng. Bỗng anh hỏi:
- Thế bây giờ tôi thả chị ra, chị tính sao? Chị sẽ giúp đỡ chúng tôi chứ?
Mụ Hà Anh thay đổi thái độ ngay. Mụ cười, mắt lúng liếng đưa tình. Giọng mụ dẻo quẹo:
- Cán bộ thả em ra, em không bao giờ quên cán bộ. Cán bộ muốn gì em cũng chiều!
Đại úy Mạnh Tung gật gù:
- Có nghĩa là chị muốn trả công tôi?
- Đúng vậy!
- Bằng gì?
- Đôla.
- Bao nhiêu?
- 30 vé.
- Ít thế.
- 40 vé…
Nét mặt Mạnh Tung vẫn lạnh tanh.
- Thì 50 vé, và cả em nữa, chịu không?
Mụ cất tiếng cười lanh lảnh, vô duyên.
Đại úy Mạnh Tung đẩy tờ giấy, cây viết về phía Hà Anh:
- Chị viết vào giấy này, không lại lật lọng.
Mụ Anh cười:
- Cán bộ khôn thế, em lừa gạt thiên hạ nhiều, cán bộ đâu gạt được em… hì hì…

*
* *

Chiếc xe Nisan đời mới, bóng láng chở Giám đốc Trần Toàn và Hạnh lướt nhanh trên lộ.
Hạnh bây giờ khác hẳn: bộ quần áo rất mốt, lại son phấn. Trông Hạnh đẹp lộng lẫy.
Trước khi cho xe rẽ vào cổng Tổng Công ty Naport Nimex. Trần Toàn nói với Hạnh:
- Bây giờ cô đã là thư ký của tôi, khi giao dịch, tiếp xúc với bạn hàng, nhớ là không được gọi tôi là chú. Nghe kỳ quá. Cô có thể gọi là “sếp” hay là anh, tùy.
Hạnh liếc mắt soi hình trong gương, ngượng ngùng nói nhỏ nhẹ:
- Dạ… cháu nhớ…

*
* *

Hậu và ba của Hạnh cùng tới Công an thành phố. Tới cổng, Hậu ngập ngừng nói với ba của Hạnh:
- Thưa bác, cháu có câu chuyện riêng muốn nói với các chú Công an.
Ba của Hạnh ngạc nhiên nhìn Hậu. Hậu ngượng ngùng, anh nói:
- Bác thông cảm cho bọn trẻ chúng cháu. Nhưng xin bác hiểu cho, tất cả là vì tính mạng của Hạnh…
Ba của Hạnh rất buồn. Ông ái ngại nhìn Hậu. Ông vỗ vai Hậu:
- Cháu vô trước đi, các chú ấy đang chờ. Bác cũng muốn đi dạo ở đây một chút. Bác thấy người hơi khó thở…
Ông đưa tay xoa xoa nhè nhẹ vùng tim.
Một mình Hậu vào trong cơ quan.
Vừa lên cầu thang lầu I, anh gặp Trung tá Ba Quốc đi xuống.
- Chú Ba Quốc!
- Chào Hậu! Cháu khỏe rồi chứ?
- Dạ! Ba của Hạnh chờ chú ở dưới cổng…
Ba Quốc khoác vai Hậu, thân mật:
- Sao không bảo ổng lên đây?
- Bác ấy đang lên huyết áp, muốn đứng nghỉ ngoài đó. Với lại, cháu có câu chuyện riêng muốn kể với chú.
Ba Quốc dừng lại, nhìn sâu vào mắt Hậu:
- Cháu nói đi!
Hậu ngước nhìn Ba Quốc, tin cẩn:
- Thưa chú, việc Hạnh bị Sida, các chú biết rồi. Cháu xin các chú giữ bí mật cho. Đây là danh dự của Hạnh và gia đình Hạnh. Để ba của Hạnh biết được chuyện này, chắc ổng chết mất, chú ơi?
Ba Quốc xoa nhè nhẹ lên đầu Hậu, nói:
- Cháu yên tâm. Đó là việc của các chú. Bây giờ mục tiêu là phải tìm ra cho bằng được Hạnh. Cần phải ngăn chặn ngay một căn bệnh thế kỷ. Cháu cố gắng giúp các chú?
Ba Quốc và Hậu ra cổng. Nhìn thấy ba của Hạnh đang đi đi lại lại, mặt đỏ bừng – chứng bệnh huyết áp lại lên. Ba Quốc ái ngại đi lại nói:
- Anh Tư, mời anh vô trong này!

*
* *

Lần này thì tự tay Giám đốc Trần Toàn lái xe đưa Hạnh đi, tay cầm lái, mắt vẫn hướng về phía trước, giọng đều đều:
- Hạnh đã thạo việc rồi đấy. Dịp tới, tôi cho Hạnh đi học thêm tiếng Anh và vi tính ngoài giờ. Thư ký riêng của Giám đốc Công ty xuất nhập khẩu mà chỉ đẹp, duyên dáng không chưa đủ. Phải thạo ngoại ngữ và biết sử dụng được vi tính…
- Dạ! – Hạnh nói nhỏ nhẹ.
Ông buông một tay khỏi vô lăng và lặng lẽ, tình cảm cầm bàn tay nhỏ bé của Hạnh. Hạnh để yên bàn tay đang nóng lên dần trong bàn tay to, thô ráp của Giám đốc Trần Toàn.
Tiếng nói của Giám đốc có vẻ xúc động:
- Hạnh có biết tôi rất thương Hạnh không?
Hạnh đỏ bừng mặt:
- Dạ…
- Tôi thương Hạnh ngay từ cái lần gặp đầu tiên ấy. Tôi cứ linh cảm rằng sẽ có một cái gì gắn bó giữa cuộc đời chúng ta. Hạnh khổ quá, đáng thương quá…
Hạnh cảm động. Cô đưa bàn tay còn lại chụp nhẹ vào bàn tay đang nắm của Giám đốc.
Họ im lặng. Chỉ có hơi thở dồn của Hạnh. Mãi Hạnh mới nói:
- Anh thương Hạnh thì anh khổ…
Giám đốc Trần Toàn siết mạnh bàn tay Hạnh:
- Mặc. Chỉ biết là anh rất thương em. Hạnh khổ quá, em cô đơn quá. Em cần phải có anh…
Chiếc xe dừng lại trước một chung cư. Hạnh được Giám đốc Trần Toàn dẫn lền lầu II. Hạnh hơi ngần ngại. Trần Toàn cầm tay cô, nói:
- Anh muốn có một phần thưởng bất ngờ cho em…
Trần Toàn đưa Hạnh tới trước một căn phòng. Ông mở khóa. Một căn phòng nhỏ bé xinh xắn với đầy đủ tiện nghi đã được sắp đặt sẵn.
Hạnh ngắm nhìn ngỡ ngàng, bối rối, nửa tin, nửa ngờ. Trần Toàn quay lại, nhìn thẳng vào mắt Hạnh. Ông xúc động dạt dào, kéo Hạnh lại, ôm Hạnh vào lòng. Hạnh úp mặt vào ngực ông. Cô hít hít rất sâu hơi thở từ trong lồng ngực ông đang đập mạnh. Ông giám đốc hết vuốt bờ vai lại vuốt mái tóc mượt mà thơm dịu của mùi nước hoa ngoại. Ông khoan khái, nói nhỏ nhẹ từng tiếng:
- Em cũng cần có một cuộc sống, một tổ ấm, một thế giới riêng của mình. Và đến một lúc nào đó em cũng cần phải có một đứa con chứ!….
Nghe giọng nói của ông Giám đốc xuất phát từ trái tim, từ sự thương cảm thực sự, Hạnh mủi lòng. Cô cứ úp mặt trên ngực ông mà khóc. Những giọt nước mắt nóng hổi ướt đẫm bộ ngực to bè, rắn chắc của ông Giám đốc…
Rất lâu, Hạnh mới ngẩng mặt lên. Ông Giám đốc úp cả bộ mặt của mình lện bộ mặt đẫm nước mắt của Hạnh. Ông hôn lên khắp mặt Hạnh như uống từng giọt nước mắt của Hạnh. Hạnh cảm động nói:
- Em thương anh thì đời anh sẽ khổ. Em bất hạnh quá !…
Ông Giám đốc đưa ngón tay xoa xoa những giọt nước mắt còn vương trên má Hạnh:
- Khổ mấy anh cũng chịu được. Miễn là Hạnh thương anh và chung thủy với anh…
Hạnh gật đầu, nhìn thẳng vào mắt ông Giám đốc:
- Nếu anh biết được sự bất hạnh của đời em, anh còn thương em không?
Giám đốc Trần Toàn siết mạnh Hạnh trong vòng tay của ông, rối rít nói:
- Vẫn thương… thương lắm. Càng thương em hơn. Tội nghiệp em quá…

*
* *

Đêm tối, Hậu và em gái Hạnh đến khách sạn “Sông Hương”. Hậu ngồi ở quầy ngoài. Anh gọi chai nước ngọt nội địa và rót ra hai chiếc ly.
Vừa uống nước, hai anh em Hậu vừa quan sát khắp mọi nơi trong khách sạn. Cả hai đều tập trung nhìn kỹ các cô tiếp viên. Có dễ tới 10, 15 phút và đã ngắm nhìn khoảng gần hai chục cô tiếp viên nhưng vẫn không có ai là Hạnh. Em gái Hạnh nói nhỏ với Hậu:
- Hay anh ra hỏi chị đứng ở quầy đón khách kia xem.
Hậu ngần ngừ. Em gái Hạnh thấy Hậu có vẻ tội tội, cô đứng lên đi về phía cô tiếp viên đứng trong quầy đón khách. Cô cất tiếng hỏi nhẹ nhàng:
- Chị ơi, cho em hỏi ở đây có ai tên là Hạnh không ạ?
- Hạnh nào? – Cô tiếp viên nhìn em gái Hạnh.
Em gái Hạnh ấp úng:
- Hạnh, chị gái em, người từa tựa giống em… Nếu chị ấy có làm thì cũng chỉ hơn một tháng nay.
- Ở đây không có ai tên là Hạnh mới đến cả…

*
* *

Em gái của Hạnh và Hậu lại lần đến vũ trường. Cô đứng giữ xe ở lề đường còn một mình Hậu đi vào. Hai nhân viên bảo vệ mặc quần áo trắng đội mũ kêpi chặn lại:
- Vé vào vũ trường của anh đâu? – Một nhân viên hỏi:
- Dạ, xin hai anh cho tôi vào tìm người nhà…
- Không được. Ai vào đây cũng phải mua vé. Hai chục nghìn một vé chứ mấy – Một nhân viên bảo vệ lắc đầu kiên quyết.
Năm Hậu quay lại chỗ em gái Hạnh, nói:
- Họ bắt mua vé.
Em gái Hạnh lấy từ trong chiếc xắc nhỏ đưa cho Hậu 20 ng¬hìn. Hậu quay vào, anh không mua vé mà đưa cả 20 nghìn cho một người bảo vệ và đi vào vũ trường.
… Hậu lẻ loi, đơn côi trong một vũ trường lấp lóa ánh đèn màu muôn sắc; giữa những cặp nhảy đang quay cuồng trong vòng tay nhau; giữa những tiếng nhạc cuồng loạn đến chói tai…
Hậu không dám đi vào giữa vũ trường. Anh lén thu mình đi quanh bốn góc. Cặp nhảy nào, bàn uống nước nào anh cũng nhìn. Nhìn đến mỏi cả mắt vẫn không thấy bóng dáng thân quen của Hạnh.

*
* *

Cái bóng của Hậu ngồi trên chiếc Honda chở em gái Hạnh lại lầm lũi chạy trên đường phố đã về khuya, vắng lặng. Thỉnh thoảng họ lại gặp người lao công mặc quần áo bảo hộ lao động, miệng đeo khẩu trang quét rác quèn quẹt trên đường. Đâu đó, từ một căn phòng bên đường vẳng ra một điệu hát buồn…
Hai anh em gặp một cơn mưa bất chợt. Hậu không quay đầu lại, nói với em gái Hạnh:
- Có vào trú không em?
Em gái Hạnh:
- Anh cứ chạy tiếp đi… Em mệt mỏi lắm rồi…

*
* *

Tối, Giám đốc Trần Toàn đến gõ cửa căn phòng mới mua cho Hạnh. Không có tiếng dép lẹp kẹp quen thuộc của Hạnh. Ông nóng nẩy gõ mạnh. Vẫn im ắng. Ông ngó sang khoảng sân phơi phía trước, một vài bộ đồ của Hạnh vừa giặt đang nhỏ nước tong tong…
Trần Toàn đi xuống lầu và đi về phía một quán cà phê đang xập xình tiếng nhạc…
Ông vừa bước chân vào đã nhận ra Hạnh đang ngồi thu mình ở một góc uống cà phê và đang chăm chú xem một đôi nam nữ cầm micrô nhảy, hát theo băng hình của chiếc tivi màu 21 inch…
- Anh! – Hạnh kêu lên.
Trần Toàn vẻ không bằng lòng.
- Em ra đây làm gì?
Cảm nhận thấy sự khó chịu của ông Giám đốc, Hạnh cúi xuống mặt chảy xị, tủi thân, cô nói:
- Ở nhà một mình em thấy lạnh lẽo, buồn quá. Em chỉ ra đây uống cà phê và nghe nhạc…
Như thông cảm với Hạnh. Trần Toàn đặt tay lên vai Hạnh, nói rất nhẹ:
- Em thích hát karaoke lắm phải không”
- Thích! – Hạnh nói nhỏ.
Hạnh và Trần Toàn ra về…

*
* *

Tại phòng của Hạnh.
Hạnh mở nhạc làm không khí trong căn phòng trống vắng bớt lạnh lẽo, cô đơn.
Hạnh đã thay đồ. Cô vận chiếc váy ngắn, rộng cổ màu huyết dụ càng tôn nước da trắng hồng và dáng người thon thả. Cô đang nằm trên đi văng thả hồn trong mộng du, nghe nhạc.
Có tiếng cửa mở, Trần toàn hì hục đầy mồ hôi, ôm khệ nệ trên tay bộ âm ly, hai thùng loa và chiếc micrô dây.
Hạnh ngồi dậy, tròn mắt ngạc nhiên, hỏi:
- Bê gì mà dữ vậy, anh?
Trần Toàn cười rất tươi, vẻ mãn nguyện đặt phịch các thứ xuống nền đá hoa, đưa tay quệt mồ hôi, nói:
- Anh mua cho em bộ karaoke…
Hạnh sung sướng ra mặt. Cô đi tới lấy khăn lau mặt cho Trần Toàn. Ông Giám đốc gạt tay Hạnh đang lau mô hôi trên mặt ông xuống và ôm lấy cô. Hạnh hôn ông rất dài và sâu đến ngạt thở.
Ông Giám đốc gỡ tay Hạnh ra và đi về phía cửa, đóng cửa. Rồi ông quay lại ôm cứng lấy Hạnh.
Họ cứ đứng yêu nhau như thế rất lâu và cho đến khi bàn tay ông Giám đốc thò xuống cầm lấy vạt váy kéo lên thì Hạnh giữ tay ông lại, nói trong hơi thở dồn:
- Đừng anh…
Ông Giám đốc buông thõng tay xuống, nói buồn buồn:
- Em không yêu anh ư?
Hạnh ôm đầu ông Giám đốc dụi vào ngực mình, ôm ấp, vuốt ve:
- Không… không… Em muốn được anh yêu lắm! – Hạnh buông tiếng thở dài – Nhưng em thương anh quá – mắt Hạnh hoe hoe đỏ – Anh đã cứu vớt cuộc đời em. Vì thế, em không muốn anh mang bệnh. Em biết, như thế anh buồn nhiều. Em có lỗi với anh quá…
Trần Toàn ôm lấy Hạnh. Ông ghì Hạnh trong vòng tay vạm vỡ, rắn chắc, an ủi cô:
- Nín đi cưng. Anh sẽ đưa em đi chữa bệnh… Bệnh gì anh cũng đủ tiền để chữa cho em… Rồi em cần gì anh cũng chiều. Anh muốn được sống hạnh phúc bên em. Em đồng ý không?
- Em muốn lắm… Một cuộc sống, một hạnh phúc gia đình, một đứa con… nhưng không thể được nữa rồi, anh ạ!

*
* *

Đại úy Mạnh Tung trong bộ thường phục quần bò, áo phông, mặt đỏ gay men rượu lao xe rầm rầm vào khách sạn “Hoa Hồng”. Anh đưa xe cho người bảo vệ, lấy số và đi thẳng vào dãy phòng massage…
Mạnh Tung nằm úp cho một ả massage đánh bão rốp rốp trên lưng. Anh vẫn nằm và tỉ tê hỏi chuyện:
- Này em, ở đây có ai tên là Hạnh không?
- Em là Hạnh đây nè… Hí… hí – Cô ả cười ròn tan – Em bảo nhé! Tụi làm nghề như em, đưa nào cũng có dăm bảy cái tên mĩ miều để lừa những “chú ếch” như anh í, ngốc ạ! Lan này, Hương này, Dung này… có mà ti tỉ thứ tên… hí hí…
Mạnh Tung ngồi dậy, đứng lên móc ở túi áo ngực treo trên mắc tường một tấm hình hỏi:
- Em có thấy cô này làm ở đây hay làm ở đâu không?
Cô ả massage ngắm tấm hình một lúc rồi đưa trả lại cho Mạnh Tung, lắc đầu:
- Không thấy. Chưa gặp lần nào cả…
Ả hấp háy mắt chọc quê Mạnh Tung:
- Bồ của anh là? Kém em xa. Thế mà cũng tiếc – Ả ôm lấy đầu Mạnh Tung, hôn đánh chụt vao má, nũng nịu – Này, em bảo nhé, bắt bồ với em đi, thích lắm…
Mạnh Tung mặc quần áo vào, lấy 10 nghìn đồng “boa” cho cô ả.
Không hiểu sao “khách” lại giận, bỏ về, cô ả cầm 10 nghìn trên tay mà mắt cứ trợn tròn…

*
* *

Hạnh ở nhà một mình. Cô bật âm ly, tivi, mở karaoke. Trên màn hình của chiếc tivi 21 inch, một ca sĩ hải ngoại đang rầu rĩ ngồi ủ rũ bên rừng cây hát sầu thảm.
“Đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng cô đơn
Đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng không thành…”.
Hạnh cầm micrô hát theo. Tiếng hát trên màn hình bây giờ lại là tiếng hát của Hạnh. Cứ thế, Hạnh hát say sưa. Hạnh cũng ủ rũ, sầu thảm như ca sĩ trên màn hình…

*
* *

Hết giờ chiều, bà vợ của Giám đốc Trần Toàn và hai ba thanh niên mặt mũi dữ tợn lấp ló trong quán cà phê trước cổng công ty của chồng.
Cán bộ, nhân viên của công ty đã ra về hết. Sâm sẩm tối mới thấy ông Giám đốc đầu bóng mượt cưỡi trên chiếc Dream màu mận chín đi ra cổng.
Bà Giám đốc vẫy tay. Hai ba thanh niên theo bà bước ra khỏi quán và nhẩy lên xe môtô phân khối lớn. Họ chở bà Giám đốc đi theo ông Giám đốc…

*
* *

Ông Giám đốc gửi xe ở dưới chung cư tầng trệt để lên lầu. Bà Giám đốc đứng khuất ở một nơi và chỉ đạo một thanh niên có bộ ria mép đi theo ông Giám đốc.
Nhìn thấy ông Giám đốc gõ cửa và chạy tọt vào phòng của Hạnh rồi người thanh niên có ria mép mới đi xuống.
Trong phòng, Hạnh vẫn say sưa hát karaoke. Ông giám đốc ngồi xuống bên cạnh. Ông im lặng để cho Hạnh hát. Hạnh hát say sưa, não lòng quá, làm ông thích. Ông vòng hai tay ôm ngang bụng Hạnh.
Đúng lúc ấy, có tiếng gõ cửa.
Hạnh định đứng lên mở, thì ông giám đốc ra hiệu im lặng để nghe ngóng.
Tiếng gõ cửa gấp gáp.
Rồi tiếng nói dữ dằn của bà vợ ông giám đốc:
- Mở cửa…
Tiếp đó là tiếng đập rầm rầm như phá.
Ông giám đốc hiểu chuyện gì đã xảy ra. Ông nói với Hạnh:
- “Sư tử liên tỉnh” nhà anh.
Hạnh xám mặt, hỏi khẽ:
- Sao bây giờ, hở anh?
Ông giám đốc còn đang chần chừ chưa biết xử lý ra sao thì Hạnh đã nhanh trí đẩy ông vào khu công trình phụ phía sau. Hạnh ấn ông vào nhà vệ sinh. Tự ông đóng và chốt cửa lại. Xong việc, Hạnh mới chậm chạp ra mở cửa. Bà giám đốc và hai thanh niên mặt mũi dữ tợn xông vào. Bà giám đốc đứng chống nạnh nhìn Hạnh như muốn ăn tươi nuốt sống cô. Hạnh vẫn tỏ ra can đảm, nói:
- Bà hỏi ai ạ?
Chỉ chờ có thế, bà giám đốc thở hồng hộc, gầm lên:
- Tôi hỏi ông Giám đốc Trần Toàn, chồng tôi, không hiểu ăn bùa mê thuốc lũ gì của cô mà lại ở đây…
Hạnh đỏ mặt, lúng túng, chống chế:
- Tôi là nhân viên giúp việc của ổng thật, nhưng ổng không ở đây.
Bà giám đốc cúi xuống cầm đôi giầy của ông giám đốc để ở mé cửa và đi tới gí sát mặt Hạnh, nói:
- Thế giầy của ai đây? Của chồng cô chắc…
Rồi bà quát to:
- Ông Toàn, ra ngay. Đừng để tôi vào kéo ra sẽ không hay ho gì đâu.
Ông Toàn từ nhà vệ sinh đi ra. Ông làm bộ gắt gỏng:
- Bà đến đây làm gì? Bà có để cho tôi làm việc không? Tôi có câu chuyện muốn trao đổi với cô ấy gấp…
Bà Toàn căm giận nhìn chồng:
- Ông về ngay… về ngay… Rồi tôi nói chuyện với ông…
Ông giám đốc lần chần, bà giám đốc chỉ thẳng vào mặt, nói như bốc lửa:
- Ông có muốn còn làm giám đốc nữa thì bảo nào. Tôi nói để ông biết, một tay con này dựng lên cái chức giám đốc của ông, để ông trơn lông đỏ da rồi đú đởn… ăn lắm rửng mỡ có phải không?
Bà giám đốc càng nói, cơn giận dữ của bà càng bốc. Bà như không giữ được mình, dậm chân bành bạch kéo cổ áo ông, lôi ra cửa:
- Ông về ngay… về ngay…
Ông giám đốc trước khi về nhìn Hạnh ái ngại. Ông mặc cả:
- Bà hứa với tôi đi, bà không được làm gì cô ấy…
Bà giám đốc đánh mắt cho hai tên đánh thuê đi ra trước, rồi bà nói có phần dịu giọng:
- Ông cứ về đi. Tôi hứa, tôi không làm gì con nhỏ. Tôi chỉ muốn nói chuyện với nó thôi…
Ông giám đốc đi ra…
Hạnh cứ ngồi cắm mặt xuống đất, đến khi mọi người trong phòng đã đi ra hết, trừ bà giám đốc, cô mới nặng nề đứng lên.
Bà giám đốc dằn giọng:
- Còn cô, ngồi xuống…
Hạnh không nghe lời bà ta. Cô với trên mặt tủ chùm chìa khóa đặt lên mặt bàn, nói lạnh tanh:
- Đây là chìa khóa phòng, khóa tủ của căn phòng này, tôi trả lại bà… Tất tật, cả ông ấy nữa…
Bà giám đốc nhìn Hạnh lạ lẫm như nhìn người từ hành tinh khác vậy. Hạnh bước ra cửa, bà gọi giật giọng:
- Còn nhẫn vàng, đồng hồ, dây chuyền…
Hạnh quay lại, cô bình tĩnh lột nhẫn, dây chuyền, đồng hồ… cô vo tròn trong tay đặt lên bàn và bình thản đi ra…

*
* *

Hạnh thất thểu mệt mỏi đi một mình trên đường phố đông. Bỗng có tiếng xe máy, ông Giám đốc Trần Toàn ngồi trên xe đi tới gọi:
- Hạnh… Hạnh, lên đây!
Hạnh không đáp. Cô cũng không quay lại.
Ông giám đốc cho xe chắn trước mặt. Hạnh dừng bước nhìn ông giám đốc bằng con mắt khinh bỉ. Nét mặt ông giám đốc đau khổ, bi ai. Ông van vỉ:
- Lên đây em… Anh… anh sẽ gửi em ở chỗ khác…
Hạnh quắc mắt, nói:
- Đồ hèn…
Rồi cô lách qua người ông giám đốc, bước đi…
Ông giám đốc vẫn cho xe lẽo đẽo theo sau, giọng như khóc…
- Hạnh… Hạnh… Em không thương anh à…
Hạnh quay đầu lại, cô nói kiên quyết:
- Ông không buông rời tôi, tôi lao đầu vào xe ôtô bây giờ… Ông đi đi… tôi ghê tởm… tôi ghê tởm các người…
Ông giám đốc đứng ngẩn người một lúc rồi quay xe dông thẳng…

*
* *

Dường như cuộc đời đau khổ quá nhiều. Hạnh đã không còn nước mắt để mà khóc, để mà than thân trách phận. Cô cứ lặng lẽ bước…
Cô đi đâu, về đâu cũng chẳng biết nữa…
Tiếng gõ mõ, tiếng kinh kệ từ một ngôi chùa nào đó vẳng đến nghe buồn đến não lòng…

*
* *

Cuộc họp của “Ủy ban Quốc gia phòng chống sida Việt Nam” và Phòng Cảnh sát Hình sự Công an thành phố.
Giáo sư Phan Hữu Tú đứng lên nói:
- Vấn đề tìm cô Hạnh – một con bệnh sida đã trở nên một vấn đề rất bức thiết khi căn bệnh thế kỷ này chưa lan tràn ở Việt Nam. Chúng tôi khẩn thiết đề nghị cơ quan an ninh sớm áp dụng nhiều biện pháp để tìm cho được cô Hạnh. Có tìm được cô Hạnh thì mới xác định được một cách khoa học cô ta có bị nhiễm virút HIV không! Và, nếu đúng vậy thì chúng ta còn phải xác định mức độ và phạm vi hoạt động tình dục của cô ta trong thời gian qua.
Ông băn khoăn, lắc đầu:
- Chậm phát hiện cô ta ngày nào là có thể nguy hiểm cho xã hội ngày đó. Mức độ tác hại của nó sẽ không lường được. Nhưng xin lưu ý với các đồng chí rằng, cô ta là một con bệnh chứ không phải là một tội phạm. Vì thế, trong việc truy tìm chúng ta phải hết sức bí mật và tế nhị. Chúng ta cố gắng bảo vệ danh dự, đạo đức cho cô ta và gia đình…
Trung tá Ba Quốc đứng lên nói:
- Đã hơn tháng nay, chúng tôi đã tung hết lực lượng trinh sát tới những nhà hàng, khách sạn, các điểm massage, khu du lịch… nhưng vẫn không có một dấu hiệu khả dĩ nào về tung tích cũng như hoạt động của cô Hạnh. Tôi đề nghị một biện pháp tổng lực truy quét các ổ, các trọng điểm mại dâm, bọn gái lang thang cơ nhỡ…
Giáo sư Phan Hữu Tú họa theo:
- Đúng lắm! Đúng lắm! Tình hình gái mại dâm ngày một phát triển dữ quá. Cần phải kiên quyết, làm triệt để. Nó chính là mầm mống, là nguyên nhân chủ yếu phát sinh bệnh sida…

*
* *

Lần này đến Việt Nam, Cheng – Su tìm đến ngay khách sạn của vợ chồng mụ Hà Anh.
Ông du khách nước ngoài này ngơ ngác vì những người của nhà hàng rất lạ, như lần đầu ông mới gặp. Ông hỏi cô tiếp viên:
- Bà chủ của khách sạn này đâu rồi?
- Ông cần gặp bà chủ?
- Vâng. Đúng thế.
Cô tiếp viên cầm tổ hợp điện thoại…
Một lát, một bà chủ khoảng trên 40 tuổi, mặc váy bó đi tới.
- Ông cần gặp tôi.
- Bà là bà chủ? – Cheng – Su hỏi:
- Dạ… xin ông cho biết yêu cầu?
- Cảm phiền bà cho tôi hỏi bà chủ cũ cách đây vài ba tháng và có ông chồng mắt xếch, râu quai nón…
Bà chủ cười, nói:
- Bà chủ cũ… con mụ Anh đã vào nhà đá lâu rồi, ông ạ. Ông yên tâm ở đây, khách sạn chúng tôi cũng sẽ chu đáo và chiều ông hết mức à – Bà chủ lúng liếng đôi mắt, cười.
- Tôi muốn hỏi thêm bà chủ một điều nữa. Bà có biết cô Hạnh trước ở đây với bà chủ cũ, giờ ở đâu?
Bà chủ lắc đầu:
- Tôi không rõ. Nhưng có một cô Hạnh công an họ đang tìm riết lắm…

*
* *

Buổi chiều.
Cheng – Su ngồi một mình ở ban công uống nước và ngắm biển.
Ông ta hình dung ra một cô Hạnh mặt buồn rười rượi, ngồi lặng lẽ, cô đơn trên cát, phía trước là màu đen mênh mông của biển. Cheng – Su ngồi ở ban công rất lâu, nét mặt tư lự và buồn…

*
* *

Năm Hậu em gái của Hạnh tìm đến phòng đăng thông tin quảng cáo của Đài Truyền hình thành phố.
Hậu đưa một mảnh giấy viết sẵn và một tấm hình, nói với người nhận:
- Chị cho em nhắn tin tìm người lạc ạ!
Em gái Hạnh lấy tiền sẵn và hỏi:
- Hết bao nhiêu tiền ạ?
Người nhận đăng tin lẩm bẩm đếm chữ và nói:
- 600 ngàn đồng một lần phát.
Em gái Hạnh đưa một tập tiền rồi nói:
- Chị cho em phát hai buổi…

*
* *

Tối được một lúc.
Cả một đoạn đường Khúc Hạo – nơi tập trung gái điếm đi ăn đêm bỗng nhốn nháo khác thường.
Tiếng còi của xe đặc chủng cảnh sát rõ dần cùng với những tín hiệu đèn màu nhấp nháy trên nóc xe. Lực lượng cảnh sát ém ngữ xe và chốt chặt hai đầu đường. Họ bắt đầu lùa các em “mắt xanh mỏ đỏ” lên xe. Hai ba chiếc xe tải chở đầy “các em”, bật đèn sáng trưng, theo sau xe cảnh sát hú còi lao đi. Lực lượng của Đội Chống mại dâm còn tiến hành vây ráp gái mại dâm ở vài ba khách sạn…

*
* *

Một ngôi chùa vắng vẻ nằm ở ven hồ, gần một khu rừng thông mới trồng.
Tiếng mõ cốc cốc đều đều và tiếng tụng kinh lầm rầm của các bà, các cô vào một chiều vắng, làm khung cảnh nhà chùa bớt hoang lạnh…
Dăm bảy du khách nước ngoài tới vãn cảnh chùa. Gặp các cô, các bà đi lễ chùa, họ cũng chắp tay nói tiếng Việt: “Mô phật… mô phật”.
Cheng – Su cũng đi cùng đoàn du khách đó. Ông còn mang theo cả hương, hoa quả. Cheng – Su đi vào chùa, đặt hương, hoa quả và một cái đĩa của nhà chùa thắp hương và lầm rầm cầu khấn.
Khi Cheng – Su đi ra, ông gặp một nữ tu đội khăn, mặc quần áo tu hành màu gụ.
Người nữ tu dường như cũng nhận ra Cheng – Su. Hai cặp mắt giao nhau. Cheng – Su nhận ra người nữ tu là Hạnh.
Hạnh đứng sững lại, mâm quả trên tay rơi xuống sân chùa. Cheng – Su cúi xuống nhặt hương, hoa quả và nói:
- Từ ngày truyền bệnh cho em, tôi dằn vặt và ân hận lắm. Ở nước tôi, ngày nào tôi cũng đến cửa chùa để sám hối… Tôi đến đây cũng là cầu mong Ngài xá tội cho tôi, không ngờ lại gặp em. Mong em tha tội… Dù là đã muộn lắm rồi!
Cheng Su rút chiếc nhẫn trên tay và đưa cho Hạnh, nói:
- Gọi là chút quà sám hối để chuộc lại lỗi lầm, em nhận lấy để chữa bệnh…
Hạnh rút tay lại, cô ù té chạy.
Cheng – Su nhặt chiếc nhẫn. Ông ta phủi sạch bụi và đi vào chùa, đặt lên một chiếc dĩa để trên điện thờ, thắp hương, lầm rầm cầu khẩn…

*
* *

Tối.
Hạnh vẫn trong bộ quần áo tu hành ở một căn phòng hẹp của khu nhà chùa.
Phòng của Hạnh ở, ngoài một chiếc giường đơn, chiếc tủ nhỏ đựng quần áo, còn có bàn uống nước, một chiếc cát sét nhỏ và một chiếc tivi màu 14 inch.
Hạnh bật tivi. Trên màn hình đã hết phần thời sự và sang mục thông tin quảng cáo. Hạnh như ngừng tim khi trên màn hình hiện ra tấm ảnh của Hạnh với lời đọc của cô phát thanh viên:
“Gia đình tôi muốn tìm cô Nguyễn Thị Tố Hạnh, 22 tuổi (người trong hình). Ai biết cô Tố Hạnh ở đâu báo cho gia đình theo địa chỉ…
Gia đình xin hậu tạ và chịu mọi phí tổn.
Trần Văn Hậu”.
Hạnh gục xuống bàn. Đôi vai cô rung lên trong tiếng nấc nghẹn ngào…
Đêm đã rất khuya. Hạnh lặng lẽ lên chùa.
Cô thắp lên những bó nhang và lấy ra một chiếc nhẫn mặt ngọc và chai axít đặt lên điện thờ. Cô quỳ chân vái lạy và lầm rầm khấn:
“Nam mô A di đà Phật, Nam mô Quan thế âm Bồ tát đại từ đại bi chứng giám cho con… Cuộc đời con đã tan nát vì nó… Con xin Quan thế âm Bồ tát xá tội cho mọi tội lỗi của con khi lên với đức Phật…”.
Hạnh cầm lọ axít lên. Cô ngước mắt nhìn tượng Phật bà Quan âm nghìn mắt nghìn tay đang tỏa sáng lung linh. Bàn tay cô rã rời và chai axít tuột khỏi tay. Hạnh thét lên và cô gục xuống…

*
* *

Hậu là người đầu tiên đến với Hạnh trong bệnh viện.
Anh mang đến một bó hoa. Khi nhìn thấy Hạnh, anh nhào đến, đưa bó hoa cho Hạnh. Hạnh đón nhận bó hoa mà nước mắt cứ trào ra, không nói được thành lời. Hậu vạch ống quần của Hạnh lên, vết bỏng vì bị axít đã thành sẹo. Hạnh vịn vai Hậu nũng nịu:
- Em muốn anh đưa đi dạo mát một chút…
Hậu dìu Hạnh đi ra đồi thông và theo con đường mòn xuống bãi biển.
Biển buổi chiều thật đẹp. Gió thổi từ biển vào hàng phi lao nghe rì rào. Biển vẫn tung bọt trắng xóa…
Hậu ôm Hạnh vào lòng. Hạnh cứ nằm yên, đôi mắt nhắm mơ màng như tận hưởng cái hạnh phúc ngọt ngào của tình yêu. Tiếng Hạnh dịu dàng, đều đều:
- Gặp anh thế này là hạnh phúc cho em lắm rồi, anh Hậu ạ! Em chỉ sợ mỗi một điều là khi chết không được gặp anh. Nếu thế, em ân hận lắm… Mặc dù rằng cả quãng đời qua, em không xứng đáng với anh…
Hạnh ôm riết lấy Hậu. Vòng tay mảnh mai của cô siết chặt Hậu.
Đừng nói dại em. Em không thể chết được, các bác sĩ sẽ chữa cho em.
Hạnh giãy giụa trong vòng tay Hậu:
- Không, anh đừng nói dối em. Không có một thứ thuốc nào chữa được căn bệnh thế kỷ này… Em biết chứ!
Hạnh gỡ bàn tay Hậu và ngồi dậy. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt cũng hoe hoe đỏ của Hậu nói như một lời van xin:
- Em chết nhé! Em muốn cái chết của em trong mắt anh cơ…
Hậu ôm vội Hạnh vào lòng, rối rít:
- Không. Không. Em không được nói dại… Anh không thể thiếu em…
Họ lại ôm cứng lấy nhau, mặc những giọt nước mắt lăn trào. Bất ngờ, Hạnh dứt được ra khỏi vòng tay của Hậu, đứng lên và ào ào như một cơn lốc lao xuống biển…
Hậu cũng đứng lên và vội vàng chạy đuổi theo. Vừa chạy anh vừa gọi:
- Hạnh… Hạnh… quay lại đi… Hạnh, không được thế!…
Hạnh đã lao ra rất xa, còn Hậu mới tới được mép nước…
Anh ào xuống biển và vấp ngã, đứng lên chạy tiếp, lại vấp ngã. Anh với gọi:
- Hạnh… Hạnh! Trời ơi… Hạnh!…
Ở giữa biển, Hạnh đã nghe thấy tiếng gọi của Hậu. Cô cố ngoái đầu lại và chỉ kịp thấy lấp loáng những sải tay của Hậu đang bơi về phía cô. Nhưng không kịp nữa rồi, một con sóng bạc đầu đã nhấn chìm Hạnh và kéo Hạnh ra xa…
Mặt biển nổi đầy sóng và gió…

Hà Nội, 25-8-1992

Hữu Ước
“Cả cuộc đời tôi chỉ làm báo và viết văn. Tôi không phấn đấu một cái gì khác ngoài việc làm tờ báo CAND - ANTG và VNCA cho tốt. Đấy là với tư cách một Tổng biên tập. Còn với tư cách con người thì tôi muốn cuộc sống có ý nghĩa và bình an.”