Bám

(Tặng những người lính)

Tuổi ấu thơ tôi bám vào lưng trâu

Để vượt qua những cánh đồng bùn lầy, nước đọng

Chạy trốn lũ đĩa đói ngửi thấy hơi người

dieu-linh1

Lớn lên,

Tôi ôm cây súng khi mười bảy tuổi

Chiến trường gian nan, đạn bom, khói lửa

Tôi mong được sống trở về

Sống trở về,

Tôi bám vào trang sách

Mong được làm người

Và tôi được làm người….

Lấy vợ, sinh con,

Tôi bám vào người vợ tảo tần

Thân cò lặn lội,

Sớm khuya một nắng hai sương

Nuôi con, vun nghiệp chồng”

Cuộc sống vui buồn theo nhịp thời gian

Công danh sự nghiệp còn dang dở

Nay vợ mất rồi tôi bám vào đâu….

Đêm giá rét tôi tìm hơi ấm

Chăn lạnh, gối lạnh, giường hoang vắng

Tiếng tắc kè ho khan trong đêm

Tiếng đêm,

Một câu thơ viết dở

Một bức tranh vẽ dở

Một vở kịch chỉ có tựa đề

Thôi đành vậy,

Tôi đành bám vào thời gian chật chội

Bám vào sự nham nhở của cuộc đời

Để sống….

Người ơi!

15-1-2013  

Hữu Ước
“Cả cuộc đời tôi chỉ làm báo và viết văn. Tôi không phấn đấu một cái gì khác ngoài việc làm tờ báo CAND - ANTG và VNCA cho tốt. Đấy là với tư cách một Tổng biên tập. Còn với tư cách con người thì tôi muốn cuộc sống có ý nghĩa và bình an.”