Anh ấy không nổ súng

Một cô gái trạc hai hai, hai ba tuổi trong bộ đồ xoàng xĩnh nhưng vẫn không làm giảm đi cái dáng thanh tú, mềm mại và khuôn mặt đẹp, vương vấn buồn. Đó là Hương – vợ Sơn trắng.
Trời nhá nhem tối. Đường phố đã lên đèn. Hương lầm lũi bước vào một ngõ rộng để đi vào khu toàn những dãy biệt thự sang trọng.

Hương tần ngần và nấn ná rất lâu ở trước cổng một biệt thự có giàn hoa giấy. Dưới ánh đèn nê-ông, khuôn mặt cô như dãn ra, đôi mắt có hàng mi cong chớp. Hương hết ngẩng đầu lên nhìn căn nhà sang trọng, lại ngoái nhìn vào một vòm tối xa xăm. Trời se lạnh, vậy mà mặt cô lấm chấm mồ hôi. Dường như lấy hết can đảm, cô mạnh dạn ấn tay vào chuông.
Đầu tiên là có tiếng sủa ông ổng liên hồi của con chó vọng ra. Và, liền đó là tiếng dép loẹt quẹt và tiếng mở khóa lách cách.
Cánh cổng hé mở. Cái đầu của một người đàn bà giúp việc hiện ra. Bà ta nhìn Hương, hỏi:
- Cô hỏi ai?
Hương nhìn người đàn bà hiền từ thấy có phần nào vững tâm:
- Dạ, cô cho cháu gặp ông Hoàng Định!
Người đàn bà giúp việc nhìn Hương một lúc, rồi hỏi:
- Cô có thể cho tôi biết tên được không?
- Dạ, cháu là Hương, ở cùng công ty với ông Định ạ!
Bà giúp việc không hỏi thêm, mở rộng cánh cửa để Hương vào.
Con chó Nhật vẫn lẵng nhẵng bám sau Hương sủa ông ổng.
Chỉ đến khi Hoàng Định, béo đỏ, đường bệ trong bộ đồ pyjama màu xanh da trời bước ra, cúi xuống, đưa tay vuốt đầu con chó, nó mới chịu im. Bây giờ Hoàng Định mới nói với Hương:
- Tôi biết, thế nào cô cũng đến, nên không có ý nuôi chó béc¬giê. Tôi quý con chó Nhật này, vì nó ngoan như một người phụ nữ hiền dịu vậy… – Hoàng Định giơ tay – Kìa, Hương, ngồi xuống đi. Cô uống gì nào?
Hương không biết nói thế nào. Hoàng Định tự nhiên, thân mật quá, cô không nỡ từ chối. Thành thử cô đành im lặng.
Hoàng Định gọi với vào:
- Cho một lon bia và một lon côca nhé!
Hoàng Định nhìn lướt khắp người Hương, nói:
- Cô đến, chắc về chuyện tôi quyết định cho cô nghỉ việc phải không?
Hương nhìn Hoàng Định, im lặng như một sự thừa nhận.
- Cô cho như thế là không đúng à! Cô, một nhân viên dưới quyền, dám vu khống Giám đốc xàm xỡ, gạ gẫm mình. Thử hỏi tôi đuổi, có quá đáng không?
Bây giờ Hương mới lên tiếng:
- Anh xem xét kỹ đi, em không hề nói lại với nhà em. Em… em biết tính anh ấy…
Hoàng Định ngước mắt lên, nhìn thẳng vào mặt Hương:
- Cô hứa danh dự là như thế chứ?
- Em hứa…
Nhìn nét mặt thành thực, buồn buồn của Hương, Hoàng Định tin. Ông ta nhăn trán như nghĩ ngợi và vỗ đùi đánh đét:
- Thôi đúng rồi, thằng Hoàng… chỉ có thằng Hoàng… lúc đó tôi quên đóng cửa sổ… – Ông ta hiện rõ kẻ có uy quyền, giọng Hoàng Định rít lên – Hừ… đúng là quân chó má, quân Sở khanh. Thật là nuôi ong tay áo… còn chuyện thằng chồng cô, nó dám đánh tôi, lại còn ăn cắp vật tư của Xí nghiệp, xử lý việc đó thế nào là công việc của pháp luật, tôi chẳng có quyền gì, cô thông cảm…
- Hết cơn phẫn nộ, Hoàng Định tự rót bia, uống một hơi. Ông ta ngồi thừ ngắm nhìn Hương. Đôi mắt ông ta liếm láp khắp khuôn mặt, bờ vai và dừng lại rất lâu ở cái cổ trắng ngần của Hương. Bỗng ông ta đứng lên, tiến lại sau, và đặt bàn tay múp míp lên vai Hương, Hương khẽ rùng mình.
- Thôi được rồi. Ngày mai cô đi làm tiếp, nhưng phải làm tường trình; rằng cô không vu khống giám đốc; rằng đó là những kẻ xấu đơm đặt… Kìa, em uống Côca đi chứ…
Hương bối rối, khéo léo lắc mình để bàn tay của giám đốc
- Dạ… dạ… em cám ơn giám đốc. Xin phép, em về ạ!
Rồi cô đứng lên vội vàng.
Giám đốc Định tiễn cô ra cửa. Ông ta rất tự nhiên nắm lấy tay Hương. Phản ứng tự nhiên, Hương rụt tay lại, hấp tấp bước vội ra cửa.
Hương vọt được ra ngoài. Hoàng Định nói với theo:
- Nếu Hương có việc gì cần, em cứ đến. Tôi sẽ giúp!

* * *

Bộ quần áo quân khu rộng thùng thình, xám xịt như càng tôn cái nước da trắng hồng của Sơn. Có lẽ vì cái nước da trắng, khuôn mặt điển trai nên người ta gọi hắn là Sơn trắng.
Bây giờ thì hắn bị còng tay, ngồi thu lu trong một chiếc xích lô đang ì ạch bò lên dốc. Ngồi vắt vẻo trên tay vịn là Toàn, Trung úy cảnh sát hình sự. Anh có nhiệm vụ dẫn giải hắn từ công an quận về Trại tạm giam Công an thành phố Hải Phòng, để làm cung. Đi sau chiếc xích lô chở Sơn trắng và Toàn là nữ trinh sát Minh. Chị cũng đeo hàm Trung úy, đi chiếc xe đạp nữ.
Có lẽ vì rét, Toàn thò tay móc gói thuốc Du lịch và lôi ra chiếc bật lửa ga. Anh lặng lẽ che tay châm thuốc hút. Hơi thuốc làm Sơn trắng ngẩng đầu lên. Hắn nói:
- Cán bộ có thể cho em xin điếu thuốc!
- Toàn mồi một điếu và đưa cho hắn. Chiếc còng và đôi bàn tay kẹp điếu thuốc lá lập lòe như che đầy mặt hắn. Toàn cúi nhìn Sơn trắng, mặt không vui, không buồn, vẻ ái ngại. Chỉ bằng cái liếc xéo, Sơn trắng cảm nhận được cái ái ngại của người dẫn giải. Giọng hắn bùi ngùi:
- Năm hết Tết đến rồi, không biết về trại Trần Phú em có được miếng ăn gọi là Tết không cán bộ nhỉ?
Toàn không trả lời. Nữ trinh sát Minh đạp xe bên cạnh buông tiếng thở dài.
Chiếc xích lô vẫn lầm lũi lọc cọc khua trên đường…
Sơn Trắng lại lên tiếng:
- Chốc nữa cán bộ nhập em vào “kho” là hết nhiệm vụ. Cán bộ về với vợ con, sắm sửa Tết, lễ. Còn em nghĩ tới cảnh gia đình túng quẫn, vợ con lại bị thằng giám đốc nó “múc”, nghĩ uất muốn chết.
Toàn nói:
- Vì thế mà anh chửi, anh hành hung giám đốc có phải không?
- Anh bảo, một năm nó vẽ ra bao nhiêu là hợp đồng làm ăn. Bên A nâng giá cho bên B; bên B thưởng lại cho bên A. Chúng nó thi nhau tham ô tiền của Nhà nước. Chúng nó làm như Nhà nước này là con bò sữa, đứa nào vắt được bao nhiêu thì cứ vắt. Những cái trò ma bùn ấy bọn em biết thừa. Vậy mà nó cứ tưởng bọn em mù. Khi có việc, chúng em làm hùng hục như trâu, nó bồi dưỡng mỗi người hai nghìn. Cán bộ bảo chúng em ăn hết hai nghìn, thế còn vợ, con em nó ăn bằng gì? Nước lã chắc! Nó lương cao, lộc nhiều, vợ con sung sướng, nó có biết đâu cuộc sống của bọn chân đất mắt toét như tụi em? Đấy, em chửi lão giám đốc của em là như thế. Nó ức, nó quyết định buộc thôi việc em. Vợ em lên xin cho em, nó xàm xỡ, gạ gẫm. Vợ em sợ, về không dám nói. Nhưng có người trông thấy, về mách. Em vác dao lên, thật phúc đức cho nó, các anh mà không ra tay kịp thì em đã chọc tiết nó rồi…
Toàn hầm hừ:
- Hừ, anh yêng hùng nhỉ? Thế sao anh không nói đến việc anh ăn cắp vật tư của Xí nghiệp. Hay là anh cũng uất giám đốc mà ăn cắp…
Sơn trắng im lặng.
Chiếc xích lô vẫn lóc xóc lăn đều trên đường…
Lại tiếng Sơn trắng:
- Thưa cán bộ, em còn ít tiền, qua đoạn dốc kia, tới quán phở, cán bộ dừng lại, cho em vào ăn một bát phở, để có cái chắc bụng còn chịu đòn nhập môn của bọn đại bàng đầu gấu ở trại Trần Phú…
Toàn cười:
- Cho anh vào quán ăn phở thì không được rồi. Đó là nguyên tắc. Nhưng chúng tôi có thể mua giúp anh đồ ăn để anh mang vào trại…
Sơn trắng nin nỉ:
- Cán bộ thương em. Em thèm ăn bát phở nóng quá…
Toàn:
- Nhưng anh có tính đường chạy không đây?
- Dạ, không ạ! Có cán bộ Minh võ nghệ khét tiếng ở thành phố này đi kèm, em dại gì.
Nữ trinh sát Minh tủm tỉm cười, tự tin. Chị nói với Toàn:
- Ta linh động cho nó vào ăn, Toàn ạ ! Yên trí đi!
…Chiếc xích lô tấp vào lề đường bên cạnh quán phở, treo lơ lửng những gà, bò thơm phức.
Toàn nhanh nhẹn nhảy xuống trước. Anh nói với người đạp xích lô:
- Ông chịu khó chờ cho một lát – Anh tiến vào hàng phở gọi – Chị cho một bát to…
Sơn trắng được đưa vào ngồi cạnh bát phở bốc khói nghi ngút. Sơn trắng cựa quậy, lóng ngóng với chiếc còng số 8 trên tay.
Toàn lưỡng lự. Minh ái ngại, nói:
- Toàn cứ mở khóa cho nó ăn. Yên trí đi!
Toàn chỉ cho Sơn chiếc bàn ở cuối phòng, nói:
- Anh vào trong kia ngồi, tôi sẽ mở khóa cho anh ăn.
Sơn đứng lên. Người phục vụ bê bát phở vào theo. Sơn được mở khóa. Hắn đưa tay nọ nắm tay kia ra điều khoan khoái,và xì xụp hết bát phở. Hết bát phở, hắn vồ đến trứng luộc. Một loáng, hắn ăn hết những 8 quả trứng trước những cặp mắt trợn tròn của mọi người. Hắn à lên một tiếng rút tiền trả và nói chữa ngượng:
- Cán bộ thông cảm. Ở buồng giam quận, bọn đại bàng, đầu gấu ăn hết cơm của em. Vì thế, em ăn lại bữa…
Rồi hắn tự giác chìa đôi bàn tay cho Toàn bập khóa số 8 vào cổ tay. Minh đi trước, Toàn đi sau đưa hắn ra xe xích lô…

* * *

Trại tạm giam.
Ông trưởng phòng hình sự, nữ trinh sát Minh, Trung úy Toàn và vài ba cán bộ của trại giam đang xem xét lại hiện trường của ba cạn phạm trốn trại trong đó có Sơn trắng.
Một cán bộ trại chỉ vào hai song sắt bị bẻ cong, đứt, nói:
- Hai tên can phạm ở cùng buồng với Sơn trắng đã có ý đồ trốn trại từ lâu. Mỗi bữa ăn chúng đổ một ít nước mắm, nước muối vào song sắt. Song sắt bị ăn mòn dần. Không may là đúng cái hôm đưa Sơn trắng vào đây, thì cũng là đêm hai tên kia quyết định trốn trại. Vậy là tên Sơn trắng “ăn theo”. Chúng bẻ được song sắt và trốn ra ngoài bằng cống thoát nước.
Ông trưởng phòng cảnh sát hình sự quay sang nói với Toàn:
- Câu cho làm lệnh truy nã!

* * *

Đêm.
Căn nhà tồi tàn của Hương chìm lẫn trong những ngôi nhà lụp xụp khác của khu dân cư lao động.
Trong nhà, đèn đã tắt. Hương chập chờn trong giấc ngủ muộn. Ở chiếc phản kế bên, bà mẹ già của Sơn cũng khắc khoải, lúc lúc lại đưa chiếc quạt đập muỗi phành phạch.
Có tiếng động cửa. Hương nhỏm dậy:
- Ai đấy!
- Suỵt! – Sơn đưa tay che miệng suỵt khe khẽ và nói tiếp:
- Anh… Sơn đây!
Hương định bước xuống giường để tìm công tắc, Sơn ngăn lại, nói khẽ:
- Đừng bật đèn…
- Nhưng… em đi nấu bát mì cho anh ăn nhé!
- Khỏi cần, anh đã ăn ngoài kia rồi.
Hương lên giường, Sơn lên nằm cạnh vợ. Hắn áp cả bộ mặt ướt dầm sương đêm lên khuôn mặt nóng rực của Hương. Hương ghì hắn trong đôi bàn tay bé bỏng của chị. Chị nói trong hơi thở:
- Anh không sợ công an bắt lại à?
- Sợ… nhưng anh nhớ em quá!
Vòng tay của Hương như xiết chặt hơn bờ vai của Sơn trắng…
Giây phút êm ái qua đi.
Bây giờ Hương mới thủ thỉ nói:
- Em được đi làm rồi!
Sơn trắng nhổm phắt dậy.
- Sao… sao… em được đi làm lại rồi à?
- Em đến xin lão Định!
Sơn lục vấn:
- Cô xin hắn bao giờ? Cô đến cơ quan hay đến nhà hắn?
Hương ấp úng:
- Em đến nhà…
Sơn rít lên:
- Hay là… cô với nó…
Là người phụ nữ nhạy cảm, Hương hiểu cái ghen của người đàn ông đã nổi dậy trong Sơn. Chị tấm tức:
- Anh Sơn… Anh không hiểu em… Em bao giờ cũng chỉ là vợ của anh!
Sơn lồng lên. Hắn giậm chân bành bạch. Và, một ý nghĩ điên cuồng bùng dậy trong hắn. Hắn rít lên và lẹ như một con mèo lao ra khỏi nhà…

* * *

… Cái phố toàn những dãy biệt thự sang trọng được dân gian gọi là “phố quan” về đêm thật yên ả, tĩnh mịch.
Thỉnh thoảng, một chiếc xe con bóng loáng lại từ các ngả lăn bánh vào khu biệt thự và chui tọt vào những cổng sắt luôn im ỉm đóng. Cũng đôi lúc một vài chiếc xe máy đời mới chở những cậu, những cô môi đỏ, mắt xanh đi chơi đêm về rú ga inh ỏi làm cho “phố quan” đỡ đi cái vắng vẻ cô đơn vốn có.
Ngôi biệt thự của Hoàng Định cũng im lìm, vắng lặng như chìm vào giấc ngủ đêm. Có chăng chỉ có vài ngọn đèn bảo vệ là thức…
Bất ngờ, xuất hiện một bóng đen đu từ cây ổi to, cành lá xum xuê nhảy nhẹ nhàng vào vườn nhà Giám đốc Hoàng Định.
Bóng đen lẩn vào những chỗ tối, men dần về phía cuối nhà. Con chó Nhật khôn ngoan nhào ra sủa ăng ẳng được vài tiếng…
Bóng đen tung một vật gì về phía con chó, con chó con đớp lấy và ngậm tăm ngay…
Bóng đen lắc thử cánh cửa. Cửa chắc quá, làm hắn không mở được. Hắn vùng ra đằng sau, lao lên ống dẫn nước và tiến về phía cửa sổ…
Cánh cửa bung ra và hắn lẹ làng như một con mèo lọt vào trong…
Hắn tiến về phía cửa buồng Hoàng Định. Dưới ngọn đèn nê-ông sáng như ban ngày, hắn nhìn thấy cái chăn mút Thái Lan trên giường Định có hai người đang nằm…
Dưới chân giường, một đôi dép nam, một đôi dép nữ chỏng chơ…
Bóng đen lật chăn lên: Hai thân hình lõa thể…
Bóng đen cười khẩy, nói:
- Thế nào ông Giám đốc! Đẹp mặt nhỉ? Hừ… Đứng trước chúng tôi ông giáo huấn đủ điều về đạo đức, về lối sống lành mạnh… Nhưng mặt trái của cuộc đời của ông đây!
- Hoàng Định vơ vội mép chăn quấn vào người và giương mắt sợ hãi nhìn con dao trong tay kẻ lạ mặt…
Kẻ lạ mặt gỡ chiếc kính đen trên mặt, gầm gừ:
- Mày nhìn rõ mặt Sơn trắng này chưa? Đồ đĩ đực, sao… cứ há hốc mồm ra như thế?
Sơn trắng lại dí con dao vào sát mặt Hoàng Định, hỏi:
- Tao hỏi thật, mày đã ngủ với vợ tao chưa?
Hoàng Định dùng mông lùi dần, lùi dần, lắp bắp:
- Dạ… chưa… chưa…
- Thật chứ!
- Dạ… chưa… chưa thật ạ!
Sơn trắng bảo cô gái:
- Cô mặc quần áo vào…
Cô gái lập cập làm theo lệnh Sơn xong, giương mắt nhìn Sơn.
- Cô cầm cái này – Sơn rút từ túi ra sợi dây – trói con dê già lại cho tôi…
Cô gái lóng ngóng làm theo lệnh Sơn. Sơn sốt ruột giằng lấy sợi dây trói ghì Định lõa thể vào chân giường…
Hắn vơ chùm chìa khóa vứt trên bộ ghế và lệnh cho cô gái:
- Cô đi theo tôi!
Cô gái đi trước, Sơn đi sau xuống tầng dưới. Sơn đưa khóa vào ổ khóa chiếc xe DD của Hoàng Định và đẩy ra cổng.
Sơn lại lệnh cho cô gái:
- Ngồi lên xe…
Chiếc xe vút đi trong đêm…
Tới đoạn vắng, Sơn dừng xe và nói với cô gái:
- Cô xuống đi. Nhớ là từ nay không được làm cái trò đĩ bợm với con dê già nữa nhé!

* * *

Tại phòng cảnh sát hình sự.
Đồng chí Thiếu úy trực ban đeo băng đỏ, tiếp Hoàng Định.
Ông ta chìa giấy, nói với đồng chí trực ban:
- Tôi là Hoàng Định. Giám đốc Công ty Xi-rô-mết. Tôi muốn gặp các đồng chí lãnh đạo phòng!
- Anh có việc gì ạ!
- Dạ, tôi bị cướp xe…
Tại phòng làm việc của đội trọng án.
Người tiếp Giám đốc Hoàng Định là Toàn.
- Tôi quản lý nó bao nhiêu năm, tôi biết, nó là thằng hung đồ, một tên lưu manh, một thằng ăn cắp, phải cho nó rũ tù mới được.
Mặt ông đỏ phừng phừng, đôi mắt ông long lên:
- Hừ, một thằng mới nứt mắt mà coi chính quyền không là cái gì! Ở công ty, tôi là Giám đốc, là Bí thư Đảng ủy, tức là tôi đại diện cho Đảng, cho chính quyền. Vậy mà nó dám chửi. Nó dám bảo tôi tham ô. Trong khi đó, nó đã 3 lần ăn cắp vật tự của xí nghiệp và rất nhiều lần đánh nhau với anh em công nhân nên tôi cho nó thôi việc. Nó cho con vợ nó lên rồi vu tôi gạ gẫm vợ nó. Hừ, láo, láo thật. Tôi đường đường là một giám đốc…
Như sực nhớ ra cái việc hệ trọng, Giám đốc Định nói:
- Báo cáo đồng chí, tôi bị thằng Sơn trắng nó cướp xe máy đêm qua.
- Nó cướp của anh ở đâu?
- Dạ, đêm qua nó đột nhập nhà tôi lục tìm được chìa khóa và dắt đi…
- Vậy mà anh không biết gì?
Hoàng Định đỏ dừ mặt. Dường như ông ta xấu hổ… về cái đêm hôm qua. Ông ta ấp úng:
- Dạ… tôi đi làm về mệt, ngủ say, không biết. Nó đánh bả, con chó chết ngay… rồi nó đột nhập phòng tôi…
- Ông đã ngủ say thì làm sao dám khẳng định là Sơn trắng đã vào nhà ông cướp xe?
- Dạ, linh cảm đã mách bảo tôi thế. Và chỉ Sơn trắng mới dám liều lĩnh làm vậy!
- Thôi được, chúng tôi sẽ tiến hành điều tra và sẽ thông báo kết quả cho ông sau.
Ông giám đốc nói khẽ:
- Quan trọng là cái xe Cúp, tôi vừa mới lấy ở “shop” 1.450 đôla. Các anh cố gắng tìm giúp. Tôi là nhà kinh tế, các anh khỏi lo đi. Ta cứ cưa đứt đục suốt là thế này: chặt. Chặt đẹp – Ông giám đốc giơ bàn tay to béo chém vào không khí.

* * *

Tại nhà của Hương.
Toàn đến đúng bữa cơm trưa. Một bà già – có những nét giống Sơn trắng đang ngồi thu lu ở chiếc phản không chân; bên cạnh, một nồi cơm tẻ nhạt. Vài cọng rau vương trên chiếc bát sắt bẹp góc. Hương đang lê những bước nặng nề, chậm chạp về phía góc nhà.
Thấy Toàn, cái đuôi mắt đẹp của chị xếch lên. Không đợi Toàn vào đề, chị nói buồn buồn:
- Chắc ông đến tìm bắt anh Sơn?
Toàn nhã nhặn:
- Chị có thể cho chúng tôi biết những lần Sơn về với chị?
- Ô hay, các ông còn chả biết huống hồ tôi, thân phận đàn bà, ru rú góc nhà, làm sao biết đựơc.
Toàn lắc đầu:
- Tôi biết chị không nói thật. Chị sợ chúng tôi bắt lại, tội chồng chị sẽ nặng hơn phải không?
Hương im lặng cúi đầu như một sự thừa nhận.

* * *

Chợ xe gian nằm cạnh chợ Sắt (Hải Phòng) thường họp chớp nhoáng về chiều. Hội tụ về đây đủ thứ dân tứ chiếng giang hồ với đủ các loại xe, và mang đủ các loại biển số của các tỉnh trong cả nước.
Chiều nay, sau khi cho xe chạy lướt khắp các phố chính của thành phố Cảng, Sơn trắng lượn lờ tới chợ xe gian.
Trông thấy Sơn trắng thực sự là “lính” lạ cưỡi chiếc DD không biển số, đám buôn bán chợ trời bu lại. Chúng túm lấy Sơn, gạ:
- Mấy “gậy” người anh em? – Hải mắt xếch mặc áo mưa hất hàm hỏi.
Sơn cũng nói giật cục, chỏng lỏn:
- Thích “luộc” à! Trả được bao nhiêu?
Dân buôn bán xe ồ lên cười khả ố!

Minh họa của Lê Thiết Cương.

Minh họa của Lê Thiết Cương.

Hải mắt xếch đưa mắt cho bọn đàn em. Chúng im thít. Tên mắt xếch vỗ vai Sơn, giọng ra điều tử tế:
- Người anh em theo tôi… Ta ra quán cà phê kia nói chuyện… Ở đây bọn chợ trời bâu như nhặng, khó làm việc với chúng nó lắm.
- Sơn bình thản cưỡi xe theo tên Hải xếch tới quán cà phê Lan.
Bê cốc cà phê chưa chạm môi, Sơn đã thấy đàn em tên Hải xếch lục tục kéo ghế vây quanh. Sơn vẫn nhâm nhi cà phê và phì phèo hút thuốc lá.
Lúc này, Hải xếch mới lấy giọng anh chị nói với Sơn:
- Này, cùng “dân nghệ” với nhau, nói ít hiểu nhiều. “Con xế” này chú mày “mổ” được, của trời cho, tụi anh trả chú mày một gậy. Sòng phẳng chưa?
Sơn trừng mắt hỏi lại:
- Một gậy là thế nào?
- Một gậy là một cây, chú mày vờ vịt quá. Này, chỗ anh em, anh bảo thật, nếu phải kẻ khác mang xe tới đây thì chỉ có về tay không, một cắc cũng không được. Nhưng với chú em, là người tử tế, bọn anh nể…
Sơn cười khẩy:
- Tao biết tụi bay muốn chơi tao nên tụi bay đã chuẩn bị rồi phải không?
Sơn trắng chủ động rút hai con dao cắm trên bàn, dõng dạc nói với tên Hải xếch và lũ đàn em:
- Đây, mày một cây, tao một cây, tao với chúng mày giải quyết dứt điểm ngay bây giờ. Mày được thì cứ thế mà dắt xe về…
Đám đệ tử của tên Hải xếch ngơ ngác nhìn nhau. Tên Hải xếch cũng bối rối. Đã là dân anh chị, cả hội dao búa không thể đánh hội đồng với đối thủ chỉ có một người. Mà đánh tay bo, không hiểu tài nghệ của đối thủ ra sao. Nó là “lính” lạ, dám ngang tàng một mình với “băng lưỡi mác”, thì không dễ xem thường…
Đúng lúc bối rối của tên Hải xếch, thì từ ngoài cửa có tiếng kêu:
- Công an hình sự… chạy mau!
Và thế là từ Hải xếch cho tới cả lũ đàn em, xô ghế chạy biến…

* * *

Bây giờ thì lại là Sơn trắng đứng bên cạnh Hải xếch xách chiếc balô lộn ngược đứng cạnh đường số 5. Trời nhá nhem tối, một vài chiếc xe con loang loáng đi qua. Khi một chiếc xe tải chở những kiện hàng có ký hiệu nước ngoài từ xa chạy tới, Sơn trắng đánh mắt qua tên Hải xếch nói nhỏ?
- Nó đấy! Chuẩn bị…
Sơn trắng đứng ra giữa đường, đưa tay ra hiệu vẫy xe…
Chiếc xe đỗ lại. Người lái xe thò đầu ra cửa cabin hỏi gắt gỏng:
- Đi đâu?…
- Anh làm ơn cho bọn tôi về Hà Nội – Sơn năn nỉ.
- Hai hào – Người lái xe nói.
- Được rồi…
Hải xếch đã nhanh nhẹn bám cabin nhảy lên trước, Sơn trắng lên sau.
Chiếc xe tải lại rồ máy lao vun vút.
Chiếc xe đang đi, bỗng Sơn trắng vỗ vai người lái. Người lái xe quay lại, anh thấy một nòng súng AK bị cưa một đoạn thò đầu ra khỏi miệng chiếc balô lộn ngược và đang chĩa vào đầu anh.
Sơn trắng ra lệnh:
- Đi chậm lại. Tới đoạn cua, rẽ vào đường bên trái…
Chiếc xe miễn cưỡng rẽ vào đường bên trái, từ trong đêm tối, những bóng đen ở hai bên đường nhảy ra và tung người lên xe ôtô khuân xuống các kiện hàng và được chất lên xe máy chạy ra đường 5 phóng đi…
Sơn và Hải xếch xuống sau cùng. Chúng ngồi lên hai xe máy do hai tên khác lái đã chờ sẵn và cùng phóng vút đi.

* * *

Hương bươn bả đạp chiếc xe đạp cũ, phía trên ghi đông đeo toòng teng chiếc cạp lồng nhôm và vài ba củ su hào. Về tới đầu ngõ thì một đứa trẻ chừng mười một, mười hai tuổi tất tưởi chạy đến nói:
- Cô Hương ơi, bà đi chợ bị xe máy đâm, xe xích lô đưa bà vào bệnh viện rồi… bà bị nặng lắm…
Mặt Hương tái xanh như đổ chàm. Chị vội vàng lẳng chiếc cạp lồng và vài củ su hào xuống đất rồi lập cập quay xe…
- Chị tới bệnh viện và theo tay người bảo vệ, hấp tấp bước vào phòng cấp cứu. Một người phụ nữ mặc áo blu bước ra, chị túm hỏi:
- Thưa chị, có bà cụ bị xe đâm có cấp cứu trong này không ạ?
Người mặc áo blu ném cái nhìn giận dữ vào chị nói:
- Chị là con của cụ à! Sao bây giờ mới đến?
- Tôi đi làm về, mới biết được…
- Chị vào phòng số 10 – Người mặc áo blu chỉ tay về dãy nhà bệnh nhân và quay gót đi thẳng…
Một ông bác sĩ đẩy cửa ra nói với Hương:
- Chúng tôi đã sơ bộ cấp cứu cho bà cụ. Nhưng cụ bị choáng lại ra máu nhiều. Hiện nay cụ rất cần phải tiếp máu. Chị ra phòng khám làm thủ tục và nộp tiền mua máu để tiếp cho cụ…
Hương lo sợ hỏi:
- Thưa bác sĩ, hết bao nhiêu tiền ạ?
- Một chai máu, 150 nghìn đồng!
Nghe tới tiền, mặt chị xám như đổ chàm.
- Thưa bác sĩ, trước mắt cháu không có tiền ngay thì thế nào ạ?
- Không có tiền mua máu thì chúng tôi chịu. Bây giờ xóa bao cấp rồi.
- Thế lấy máu của cháu tiếp có được không ạ?
Ông bác sĩ tròn mắt nhìn người phụ nữ mảnh mai và lắc đầu quay bước…

* * *

Trên con đường tới nhà Giám đốc Hoàng Định.
Hương hộc tốc đi trên chiếc xe đạp cũ. Một chiếc xe máy phân khối lớn chở hai “tướng” choai choai từ một biệt thự lao ra, đâm vào Hương. Một nhóc quát:
Điên à… hay chán đời…
Xe Hương bị đổ kềnh. Hương lồm cồm, nhăn nhó đứng lên. Hai chú choai phá lên cười, rồ ga chạy…
Hương đẩy chiếc xe tới nhà Giám đốc Hoàng Định. Cô mạnh dạn ấn chuông.
Vẫn là tiếng con chó Nhật từ trong nhà sủa ra. Có tiếng khua của khóa. Và ông giám đốc đường bệ bước ra. Thấy Hương, ông nói như reo:
- Tôi biết là thế nào cô cũng tới…
Khi đã nhìn rõ Hương buồn buồn, Hoàng Định sửng sốt, vẻ xót xa:
- Kìa, có chuyện gì xảy ra thế Hương?
Ông rút túi chiếc khăn mùi xoa, thân mật đưa cho Hương. Chị miễn cưỡng cầm và ngần ngừ mãi mới dám đưa lên mặt lau.
Trong phòng khách. Giám đốc Định đưa cho Hương ly nước lạnh và ân cần hỏi:
- Có chuyện gì cần tới anh nào?…
Câu hỏi như khơi dậy nỗi đau khổ trong lòng. Hương òa lên khóc. Mãi, Hương mới ngẩm lên nói trong nước mắt:
- Mẹ em bị tai nạn, đi cấp cứu và phải tiếp máu mà em không có tiền…
- À, tưởng gì… với Hương thì lúc nào anh cũng sẵn giúp – Rồi ông ta lấy ra một tập tiền đưa cho Hương, nói:
- Đừng có ngại. Anh giúp vô tư. Còn chuyện tình cảm, nó phải là sự tự nguyện của em. Anh không ép – Nói thế nhưng ông vẫn hôn nhẹ lên tay Hương…

* * *

Cùng lúc ấy, tại bệnh viện…
Ông bác sĩ đưa Toàn tới bên giường bệnh của bà mẹ Sơn.
Ông bác sĩ hỏi:
- Anh là con của cụ?
- Dạ, không. Tôi là người quen…
Ông bác sĩ thở dài:
- Cụ bị mất máu nhiều cần phải tiếp máu, nhưng con cụ không có tiền mua, chắc đang lo chạy…
- Hết bao nhiêu tiền bác sĩ?
- Riêng tiền máu là 150 ngàn đồng. Bây giờ xóa bao cấp rồi, chắc anh hiểu…
Toàn thừ mặt nói:
- Cụ ấy lấy đâu ra số tiền như vậy!
- Nhà cụ ấy nghèo đến thế kia à, đồng chí công an?
- Vâng. Nghèo, rất nghèo.
- Thế con trai của cụ ấy đâu?
Toàn ngắc ngứ định nói, song lại thôi…

* * *

Khi Hương tất tưởi cầm một xấp tiền năm nghìn mới cứng tìm ông bác sĩ thì bắt gặp mấy thanh niên đang được rút máu.
Hương đến gặp ông bác sĩ, vội vàng nói:
- Thưa bác sĩ, tôi đã có tiền…
Ông bác sĩ xua tay:
- Khỏi. Đồng chí công an này đưa người đến tiếp máu cho cụ. Chị phải cám ơn đồng chí đó đi.
Hương đứng ngay như phỗng. Lần đầu tiên chị nhìn Toàn bằng ánh mắt biết ơn.

* * *

Hương dắt xe ra khỏi cổng bệnh viện.
Toàn cũng dắt xe đạp đi sau.
Toàn đi bên Hương. Không khí nặng nề. Đi một đoạn, Toàn chủ động lên tiếng trước:
- Tôi tính tới tìm chị. Đến bệnh viện, thấy hoàn cảnh của chị và tính mạng của bà cụ bị đe dọa, chúng tôi không thể làm ngơ…
- Chắc hẳn anh lại hỏi về chuyện anh Sơn?… Hương lạnh lùng nói.
- Không có con đường nào khác đâu chị Hương ạ! Hoặc là Sơn phải ra tự thú để hưởng lượng khoan hồng: hoặc là Sơn sẽ bị bắt. Nhất định là sẽ bị bắt, còn ngoan cố sẽ bị tiêu diệt. Khi đó, hoàn cảnh gia đình chị sẽ phức tạp hơn. Tôi nghĩ, chị là người hiểu việc này hơn ai hết, chị nên động viên chồng chị ra tự thú. Chúng tôi là con người, thương chị và khuyên chị chân thành.
Hương im lặng…
- Bóng hai người đổ dài trên con đường nhựa giữa trưa… Cách cái bóng của Toàn và Hương không xa là một chiếc Honda 250 phân khối. Ngồi cầm lái là Sơn, phía sau là Hải mắt xếch, cả hai tên đeo kính đen to trùm kín mặt…
- Lúc này, mặt Sơn trắng lầm lì, tay lái của Sơn như muốn chồm lên phía trước. Dường như sức kìm nén trong lòng đã hết; bất ngờ, Sơn rú ga vọt lên, chiếc xe nhằm thẳng vào Toàn lao tới…
- Linh tính nhạy bén của một tên cướp chỉ là một tích tắc, Hải xếch đã hiểu tất cả… Và chỉ vài tấc gang nữa là cả bánh xe to như bánh ôtô đè nghiến Toàn, thì từ phía sau, Hải xếch chồm lên, giằng tay lái sang trái, và quát: “Điên à!”. Chiếc xe lướt sát sạt người Toàn…
- Không còn cách nào khác, Sơn trắng cho xe vọt lên và tới đoạn khuất hắn quặt trở lại bệnh viện…

* * *

Sơn bước vào bệnh viện…
Từ rất xa hắn đã nghe thấy tiếng mẹ hắn gào trong cơn đau:
- Sơn… Sơn ơi… Sơn! Mẹ đau lắm… Sơn ơi!
Tiếng kêu như xé lòng, làm bước chân Sơn run lên lập cập. Hắn bước líu ríu…
Lần theo tiếng kêu, Sơn đến bên giường mẹ.
Hắn đứng lặng, bàn tay để lên người mẹ già teo tóp…
Nhìn thấy con, nước mắt người mẹ già từ từ ứa ra.
Sơn bùi ngùi hỏi:
- Mẹ đau lắm hả mẹ?
Mẹ Sơn khẽ gật đầu.
Có tiếng chân lạo xạo ở phía sau, Sơn giật mình quay lại, ông bác sĩ già đi tới.
Ông bác sĩ dừng lại bên cạnh Sơn, hỏi:
- Anh là con trai bà cụ?…
Sơn nhìn soi mói ông bác sĩ già, trả lời:
- Dạ…
- Sao bây giờ anh mới tới?
- Dạ… giờ cháu mới được báo.
- Hừm, không có anh công an, chờ anh chắc bây giờ cụ đã vào nhà xác…
Sơn tròn mắt hỏi lại:
- Sao… sao?… lại là công an?
Sơn ngước mắt nhìn lên chai máu tươi đang được truyền vào cơ thể bà già, treo ở đầu giường…
Ông bác sĩ:
- Bà già anh phải tiếp máu nhưng không có tiền mua, anh công an cho người đến tiếp máu…
Bây giờ thì lại ông bác sĩ tròn mắt ngạc nhiên hỏi lại:
- Ô, tôi tưởng các anh ấy là bạn của anh?…
Ông bác sĩ đi rồi, Sơn mới lấy ra tập tiền đặt vào tay mẹ. Bà mẹ Sơn lắc đầu, yếu ớt nói:
- Con Hương mới đưa cho mẹ rồi…
Sơn lục tìm chiếc túi treo ở đầu giường, hắn nhìn thấy một tập tiền năm nghìn mới cứng, có dễ tới hơn trăm nghìn. Hắn nhíu mắt lại, nghĩ suy.
Mặt hắn bạc thếch, đôi mắt thất thần…
Hắn ra khỏi cổng bệnh viện.
Hải xếch đã ngồi sẵn trên xe, nổ máy đợi sẵn.
Hắn như không chú ý tới Hải xếch, và lầm lũi bước. Hải xếch cho xe chầm chậm bước theo, nói:
- Lên xe đi chứ!
Không ngẩng lên, hắn gắt gỏng:
- Mày cứ đi đi… mai đón tao…
Hắn như không chú ý tới đường, cứ lầm lũi bước.
Trời tối sẫm. Thế nào hắn lại bước tới công viên nằm cạnh cung văn hóa thành phố. Ở các ghế đá, gốc cây, từng đôi, từng đôi nam nữ trong vòng tay nhau, hắn cũng chẳng ngó ngàng tới. Hắn lựa một chỗ trống, ngồi phệt xuống vệ cỏ. Một. Hai đứa xấn sổ bê ghế đến:
- Chú dùng ghế!
- Chú dùng thuốc, bia…
Sơn quát:
- Bước!
Tưởng là dân anh chị chôm chỉa, hai đứa trẻ vội lủi biến. Lại tưởng là dân đi tìm “bò lạc”, một cô õng ẹo nói:
- Anh “xào khô” hay “xào ướt”…
- Biến! – Sơn quát lên.
Ánh trăng sáng tỏ soi xuống mặt hồ muôn vàn ngũ sắc. Sơn cứ thần mặt, hai tay buông thõng trên đầu gối. Trước mặt hắn hiện lên rất rõ cảnh mẹ già nhăn nhúm trên giường bệnh và những giọt máu lăn tăn sủi bọt trong chai đang từ từ theo ống dẫn vào cơ thể mẹ hắn…
Và, hiện lên rõ nét nhất là tập tiền năm nghìn mới cứng như nhảy múa điên loạn xen giữa hình ảnh Hương, lão giám đốc và chiến sĩ công an Toàn…

* * *

Tại nhà Hương.
Căn phòng tối om.
Sơn để cả quần áo nằm bên Hương. Điếu thuốc lá lập lòe gắn trên môi. Hắn căng mắt nhìn trân trân lên trần nhà.
Im lặng đến hàng phút.
Tiếng Sơn khô cằn phá tan bầu không khí im lặng đến ghê rợn.
- Cô lấy tiền của thằng nào để đưa cho mẹ?
Im lặng.
- Sao tôi hỏi cô không nói, hử? – Sơn rít lên – Thằng Định hay thằng Toàn?
Hương ngắc ngứ như khó nói, mãi mới ấp úng:
- Em đi vay… Anh không được hiểu sai về anh Toàn … Anh ấy là người tốt…
- Tốt này! – Sơn vung bàn tay trái, giáng một cái tát vào giữa mặt Hương…
Hương bặm môi. Cô thấy cuộc đời tủi nhục quá. Cô khóc nấc lên, từng đợt, từng đợt… mãi không thôi…
Dường như không còn sức chịu đựng được nữa, Sơn vùng dậy. Hắn ngồi ngay bậc cửa. Và, rút thuốc hút, hết điếu này tới điếu khác, mắt trân trân nhìn vào bóng tối dày đặc…
Ở trên giường, Hương vẫn nấc lên khóc như chưa bao giờ được khóc. Sơn lặng lẽ đến ngồi xuống bên cạnh Hương. Sơn nhẹ nhàng đặt bàn tay như có lỗi lên mặt Hương, như muốn ngăn những dòng nước mắt đang tuôn trào. Hương càng thấy tủi hờn hơn. Cô khóc dữ dội hơn. Bỗng Sơn xốc Hương lên. Hương vùng vẫy cố tuột ra khỏi tay Sơn. Không được. Hương nằm im. Tiếng Sơn nhỏ nhẹ:
- Anh xin lỗi… Em tha thứ cho anh… anh giận quá, không kìm nổi…
Sơn đặt Hương nằm xuống. Hắn áp cả mặt hắn vào khuôn mặt ướt đầm nước mắt của Hương như muốn chia sẻ, vỗ về. Hương đã thôi khóc. Cô nín lặng đến hàng phút. Mãi, cô mới nói:
- Anh ạ! Hình như em có thai…
Sơn trắng sững sờ. Hắn vuốt vuốt những sợi tóc bết nước mắt của Hương và đột ngột áp một bên tai xuống vùng bụng của Hương nghe ngóng như cố lần tìm dấu hiệu của một sinh linh nhỏ bé đang tượng hình trong bụng vợ rất đỗi thân thiết và gần gũi kia…

* * *

Sơn và Hải xếch ngồi trên chiếc Honda 250 phân khối bám theo chiếc xe Toyota màu cánh gián của Giám đốc Định, ra khỏi cầu chui.
Tới đoạn đường vắng, Hải xếch vọt lên áp chiếc Toyota vào lề đường.
Sơn nhảy vọt xuống, mở toang cửa vào túm cổ Giám đốc Định lôi ra khỏi xe…
Khi Sơn gỡ chiếc kính đen, Giám đốc Định nhận ra Sơn, ông ta kinh hãi há hốc mồm…
Sơn tống vào cái mặt bị thịt của Giám đốc Định một cú đấm, nói:
- Mày vẫn chưa biết kiềng cái mặt tao à! Đồ dê già… này… này… này…
Cô bồ non của Giám đốc Định ở trong xe sợ hãi ôm mặt, kêu rú lên…
Giám đốc Định run run đưa cho Sơn một tập tiền. Sơn nắm tập tiền ném thẳng vào mặt Giám đốc Định và lên xe phóng thẳng…

* * *

Tối thứ 7.
Tại câu lạc bộ thủy thủ cảng Hải Phòng.
Tối nay, Toàn ăn mặc rất diện cùng với một số bạn nữ trong cái đám người vừa “Tây” vừa “ta” đang say sưa nhảy.
Khi bản nhạc chuyển từ Rock sang điệu Van êm ái, uyển chuyển, thì Minh cũng trong bộ đồ sang trọng từ ngoài đi vào, cô khoác vai một chiến sĩ và bước vào phòng nhảy. Hai cặp nhảy tiến đến gần nhau, Minh nói với cô bạn gái của Toàn: “Cho mình đổi”. Cô bạn gái của Toàn miễn cưỡng, mặt không vui. Toàn nhảy với Minh. Minh nói nhỏ:
- Đêm nay, bọn thằng Hải xếch và Sơn trắng sẽ đánh một tàu của người nước ngoài.
- Cách cái câu lạc bộ thủy thủ ấy không xa, tại một phòng của khách sạn cảng, Sơn trắng và Hải xếch, trên người chỉ vận mỗi chiếc quần đùi, đang nằm xoài trên nệm để hai em mátxa. Một em ngồi hẳn lên người Hải xếch để mátxa cổ, làm điệu hỏi:
- Hai anh hôm nay không công đoạn 3, chán chết được…
Mắt vẫn lim dim, hai tay quờ quạng, sờ mó đùi vú cô gái, Hải xếch hừ hừ:
- Hừ…hừ… hôm nay bọn anh có việc. Ngủ với bọn em đen lắm. Rồi chết cả lũ…
- Ứ… ừ… Cô gái dài môi – Có mà đỏ thì có. Hai anh puốc – boa cho em đi!
Ở câu lạc bộ thủy thủ, đồng hồ treo tường chỉ 11 giờ đêm. Sàn nhảy chỉ còn lại lơ thơ vài ba cặp người Việt Nam. Còn lại toàn “Tây”.
Cô bạn gái của Toàn đã về từ lúc nào. Còn lại bên một bàn uống nước đặt khuất góc là Minh, Toàn và một trinh sát hình sự vừa nhảy với Minh, Toàn nói với người con trai:
- Dũng xuống tàu trước đi. Chuẩn bị canô bọc lót…
Trinh sát Dũng đi được vài phút. Toàn khoác vai Minh đi ra. Họ như một cặp tình nhân đi dạo ở cầu cảng.
Lúc này, ở ngoài mặt sông, hai chiếc thuyền nan len lỏi giữa các mạn tàu và áp vào một chiếc tàu lớn đầy ắp hàng chưa bốc dỡ, có treo cờ nước ngoài. Chúng áp hai chiếc thuyền nan vào mạng tàu, Hải xếch quăng dây cáp có móc sắt vào thành tàu. Và lần lượt, Hải xếch, Sơn trắng cùng ba tên đàn em khác đu dây leo lên tàu. Chúng bắt đầu buộc từng kiện hàng và thả xuống thuyền nan ở dưới được hai kiện thì hai canô của cảnh sát xuất hiện. Một chiếc chặn đầu, một chiếc khóa đuôi. Cả hai canô bật đèn pha sáng trưng.
Trên bờ, Minh và Toàn khi được thông báo bằng bộ đàm mục tiêu đánh hàng của bọn Sơn trắng, cả hai giơ thẻ cho giám hộ tàu và nhảy lên tàu.
Dưới nước, chiếc thuyền nan bị hai canô khống chế, chẹt cứng. Một vài tên liều lĩnh nhảy xuống sông lặn…
Trên tàu, bọn Hải xếch. Sơn trắng thấy động chưa biết xử lý ra sao thì Toàn và Minh, hai người hai súng, hai đầu ập tới. Toàn quát:
- Tất cả đứng im, giơ tay lên!
Bọn Hải xếch, Sơn trắng giơ tay lên đầu.
Ngay lúc đó: đồng bọn của Hải xếch còn một tên đi lục tìm ở phía sau, lén đến ôm cứng lấy Minh. Chị lên gồng, quật tên ôm cổ xuống sàn tàu. Hải xếch lao vào Toàn trong lúc Toàn chĩa súng vào tên vừa bị Minh quật ngã và bóp cò. Viên đạn nổ chói tai. Một tên giãy đành đạch, thì vừa vặn cú quýnh chân của Hải xếch làm bay súng của Toàn. Anh ngã gục. Xong rồi hắn bỏ mặc Sơn trắng với Minh, chạy theo boong tàu và lao đầu xuống sông, cùng với hai tên khác.
Còn lại Minh và Sơn trắng. Cuộc tỉ thí tay bo diễn ra quyết liệt ở sàn tàu tầng một. Rồi Sơn trắng vọt lên sân thượng của tầng hai. Cả Sơn trắng và Minh đều dính đòn của nhau nặng. Biết là không hạ thủ được Minh. Sơn trắng giật được một cái phao và ôm phao lao mình xuống biển…
Khi chiếc phao của Sơn trắng vừa rơi xuống mặt biển đen ngòm thì chiếc canô chở các chiến sĩ công an trong đó có Dũng vòng lại. Dũng kẹp AK vào vai kéo nửa băng, chiếc phao hơi bằng gỗ tan như hoa cải, Sơn trắng đã rời chiếc phao từ bao giờ. Dũng và một chiến sĩ trên xuống máy rời AK lao xuống biển. Lúc này trên xuồng máy chỉ còn một chiến sĩ công an và một người lái. Sơn trắng nấp ở một mép xuồng, bất ngờ nhô lên kéo chiến sĩ công an cầm súng xuống biển. Nó lấy đà tung người lên thuyền. Người lái buông lái. Và, cuộc vật lộn giữa Sơn trắng và người lái xuồng diễn ra quyết liệt trên một chiếc xuồng không người lái chạy ngoằn ngoèo giữa biển nước mênh mông. Cuối cùng, Sơn trắng đã thắng. Hắn cầm lấy tay lái lao đi, thì vừa lúc chiếc xuồng thứ hai của các chiến sĩ công an vòng lại truy đuổi.
Hai xuồng đuổi nhau được một lúc, thì từ một thuyền vận tải đỗ gần đó, Hải xếch chờ đúng lúc chiếc xuồng của Sơn trắng lướt qua, đã tung người bay sang. Hắn vồ khẩu súng AK của Dũng để lại trên xuồng. Và, thế là một cuộc truy đuổi và bắn nhau ngoạn mục dưới sông nước diễn ra. Bên xuồng các chiến sĩ công an đã có chiến sĩ bị đạn. Còn bên này Sơn trắng bị dính một viên đạn vào cánh tay. Tay lái chòng chành. Hải xếch buông súng, vồ lấy tay lái, rú ga, xé màn đêm lao đi…

* * *

Đêm tối. Chiếc xuồng do Hải xếch lái đã rời cách bến cảng nơi xảy ra cuộc đụng độ với công an khá xa. Hải xếch một tay ôm súng, một tay dìu Sơn trắng lên bờ. Hắn mò vào nhà một người dân và gõ cửa.
Một ông già ló ra. Nhìn thấy khẩu súng trong tay Hải xếch, người ướt như chuột lột, dìu một người bị thương vào, ông già đã định kêu. Hải xếch trấn áp ngay:
- Ông im ngay. Chúng tôi không có ý định trấn lột gia đình. Chỉ xin gia đình giúp đỡ…
Hải xếch trước khi quay vào không quên cài chốt cổng.
Trong nhà, chỉ có hai ông bà già. Hải xếch đặt Sơn trắng ngồi ghế và nói:
- Mượn ông bà chiếc bát to, một ít muối trắng và một chiếc khăn sạch.
Ông già làm theo. Hải xếch tự tay đổ nước phích vào bát, hòa tan muối. Hắn lấy khăn lau vết thương cho Sơn trắng và lấy ra con dao nhọn, lưỡi mỏng tang giấu trong người. Hắn đặt cánh tay bị thương của Sơn trắng lên bàn. Rạch một đường dao, lôi được đầu viên đạn còn dính trong bắp thịt ra và băng bó lại cho Sơn trắng…

* * *

Chiều. Tại trạm xá công an thành phố.
Trong phòng điều dưỡng, cô bạn gái xinh đẹp của Toàn đang ngồi gọt cam, đút cho Toàn thì Hương rụt rè xách túi quà bước vào, Hương tiến đến bên giường Toàn, cất tiếng chào cô bạn gái của Toàn:
- Chào chị!…
Cô bạn gái của Toàn ngước lên nhìn Hương – một cô gái trẻ đẹp, rực rỡ lại đang có chửa – bằng một ánh mắt ngơ ngác. Toàn giới thiệu:
- Đây là Hương, người quen của đội!
Hương nói, giọng buồn buồn:
- Em nghe nói anh bị thương, em tới thăm. Anh đã khá chưa?
- Cảm ơn Hương. Tôi sắp khỏe rồi!
Hương ngồi, hai tay lồng vào nhau, bẻ đốt kêu rắc rắc. Gương mặt Hương buồn lắm. Toàn cũng không biết nói chuyện với Hương thế nào. Ngược lại, Hương cũng thấy không biết nên nói gì với Toàn lúc này. Thành thử một khoảng trống im lặng kéo dài nặng nề. Bất ngờ, Hương rân rấn nước mắt, làm cô bạn gái của Toàn khó hiểu, sinh nghi. Cô thấy sự có mặt của mình thật vô duyên. Cô xị mặt, vùng vằng đứng lên. Toàn gọi giật lại:
- Vân Anh!… Vân Anh!… Sao thế?…
Tối. Hương đang chuẩn bị túi quà thì nữ trinh sát Minh vào. Nhìn những thứ Hương đang sắp, nào đường, sữa, nửa con gà, cam, một ít thuốc kháng sinh… nữ trinh sát Minh biết Hương đi tiếp tế cho Sơn trắng. Chưa nói với nhau một lời nhưng cả hai người phụ nữ đều hiểu công việc của nhau. Vì thế mà mặt Hương hơi tái đi.
Minh chủ động lên tiếng trước:
- Chúng tôi biết Sơn trắng hiện lẩn trốn ở đâu đây.
Minh nhìn cái bụng ộ ệ sắp đến tháng đẻ của Hương, ái ngại – Cùng là phụ nữ, tôi hiểu và thông cảm cho chị, nhưng chị không thể kéo dài cuộc sống như thế này mãi được, chị Hương ạ! Tốt nhất là chị nên khuyên chồng chị về đầu thú. Nhà nước sẽ chiếu cố, khoan hồng. Chị bảo chồng chị nên nghĩ đến tương lai của đứa trẻ…
Hương đứng lặng im. Mặt cắm xuống đất di di bàn chân không nói…
- Tại Sở chỉ huy cảnh sát trong chiến dịch tấn công, truy quét bọn tội phạm hình sự (thực hiện Chỉ thị 135/HĐBT), không khí thật sôi động, khác thường. Tiếng ma níp; tiếng truyền tin hối hả, dồn dập. Quanh bàn chỉ huy, các nhà báo với đầy đủ các phương tiện; máy quay phim, máy ảnh, máy ghi âm… vây quanh bộ chỉ huy chiến dịch.
Phía ngoài cổng, các binh chủng với đủ các phương tiện xe ôtô, xe máy, rầm rập ra quân, và họ đưa về lần lượt vài chục đối tượng hình sự…
Trưởng phòng Cảnh sát hình sự hồ hởi, giọng đầy tự tin, dõng dạc nói với các nhà báo:
- Thưa các đồng chí! Giờ G, giờ tổng tiến công truy quét bọn tội phạm hình sự của thành phố chúng ta triển khai đã được 30 phút. Theo tin tức ban đầu, 20 mũi xung kích của phòng đã bắt được 45 đối tượng, trong đó có 15 đối tượng nguy hiểm có lệnh truy nã; 12 đối tượng trốn thi hành án; 16 đối tượng là lưu manh chuyên nghiệp. Các đối tượng hoàn toàn bị bất ngờ, hầu như không có sự chống trả…
- Thưa các đồng chí, theo như kế hoạch số đối tượng nguy hiểm cần phải bắt trong thành phố là 58 tên. Như vậy, hiện còn 15 tên nữa, chúng tôi đang chờ tin và sẽ thông báo các đồng chí sau…
Một nhà báo già giơ tay và đứng lên nói:
- Xin đồng chí trưởng phòng cho biết, trường hợp tên Sơn trắng, các đồng chí đã bắt được chưa ạ?
Trưởng phòng cảnh sát:
- Riêng mũi này do đồng chí Toàn phụ trách, chúng tôi chưa nhận được tin.
Rồi anh quay sang nói với trực ban tác chiến:
- Đồng chí cho bắt liên lạc với K3.
Tiếng léo nhéo trong buồng điện đài vọng ra:
- Alô… K1 gọi K3… K1 gọi K3… K3 nghe rõ trả lời…
- Báo cáo đồng chí trưởng phòng, K3 báo cáo, Sơn trắng rút vào nhà, cố thủ. Hắn giữ chặt vợ trong nhà và đặt điều kiện nếu công an bước vào cửa hắn sẽ đập chết vợ và tự sát…
Mặt trưởng phòng cảnh sát hình sự đanh lại, căng thẳng.
Không khí tại Sở Chỉ huy cảnh sát ngột ngạt…
Trưởng phòng cảnh sát nói với trực ban tác chiến:
- Lệnh cho K3 vây chặt căn nhà Sơn trắng đang trú. Bình tĩnh và cố gắng kéo dài thời gian đến sáng. Trong khoảng thời gian này, tranh thủ thuyết phục Sơn trắng không được manh động… Yêu cầu mũi trưởng K3 về ngay Sở chỉ huy báo cáo…
Anh lại quay sang nói với trưởng ban tham mưu:
- Cho một tiểu đội trang bị mạnh tăng cường cho K3…
Một lát, một xe U-oát mui trần, hai xe ba bánh chở đầy các chiến sĩ mặc quần áo rằn ri, súng ống, dùi cui, mặt nạ… đầy người, rú ga bật đèn sáng trưng xé màn đêm lao đi.
Toàn, mặt mũi lem luốc, hốc hác xuất hiện đột ngột tại Sở chỉ huy chiến lược. Anh dậm chân báo cáo:
- Báo cáo đồng chí trưởng phòng, tôi – mũi trưởng X3 đã có mặt!
Trưởng phòng:
- Đồng chí báo cáo chi tiết bằng sơ đồ!
Toàn đĩnh đạc bước đến chiếc bảng đen treo sẵn, anh cầm phấn vừa vẽ vừa thuyết trình:
- Đây là nhà Sơn trắng đang cố thủ, nhà hai gian, ngăn cách bằng một cửa. Nhà xây bằng gạch xỉ, lợp ngói. Hiện vợ hắn đang có thai ở phòng trong, còn Sơn trắng đang ở phòng ngoài, luôn đứng cạnh cửa sổ để quan sát ra ngoài ngõ. Hắn để cạnh người một chiếc búa, một chiếc đục, một con dao và một thúng gạch vỡ. Còn đây là cửa chính, đã bị đóng kín, chèn gỗ. Chúng tôi đã yêu cầu mẹ, anh em của Sơn trắng và cả chính quyền địa phương tới thuyết phục nhưng hắn không nghe. Sơn trắng tuyên bố, nếu muốn bắt thì phải bước qua xác vợ con hắn…
Trưởng phòng hỏi Toàn:
- Có thể đạp cửa để vào được không?
- Không được, chỉ cần mình vừa xô cửa thì Sơn trắng đã đâm chết vợ hắn rồi…
Trưởng phòng nói với các nhà báo như chữa thẹn:
- Đây, các nhà báo thấy không. Cuộc đấu tranh với bọn tội phạm hình sự này thật khó khăn, nguy hiểm. Cuộc sống thực tế nó không phải như trong sách vở… Bây giờ Đội đặc nhiệm mang tất cả vũ khí mới, chuẩn bị xuất kích.
Như đã trực sẵn, những chiến sĩ đặc nhiệm, người chắc như những cây lim khoác trên người những lựu đạn cay, súng bắn đạn hơi, súng bắn đạn gim, súng bắt ngất tức thì; súng gây tiếng nổ… xếp hàng đợi lệnh.
Trưởng phòng cảnh sát hình sự lấy từ trong cặp ra một khẩu súng ngắn nhỏ xíu giắt vào người và ra lệnh:
- Tất cả, xuất phát!
Cánh nhà báo, không ai bảo ai cũng xách đồ nghề chạy theo.
Trên một chiếc xe đặc chủng, gồm có trưởng phòng cảnh sát hình sự, hai nhà báo. Toàn và một chiến sĩ Đội Đặc nhiệm cầm một khẩu súng đặc chủng rất lạ, nước thép bóng loáng. Dường như đây là lần đầu tiên họ mới sử dụng tới loại súng này. Vì thế, anh chiến sĩ đặc nhiệm cứ mân mê, ngắm vuốt khẩu súng mãi.
Một anh nhà báo hỏi:
- Tác dụng của khẩu súng này như thế nào hở đồng chí?
Hình như chỉ chờ có vậy, để được khoe, anh chiến sĩ đặc nhiệm hồ hởi nói:
Đây là súng đặc chủng, chỉ dùng trong những trường hợp thật đặc biệt tấn công đối tượng đặc biệt nguy hiểm, ngoan cố. Bắn trúng đối phương sẽ ngất trong vòng 15 giây. Đủ thời gian cần thiết để vào bắt…
Rồi anh quay sang trưởng phòng, nói:
- Anh cho em thể nghiệm nhé!
Trưởng phòng im lặng, mãi mới trả lời:
- Tới đó, tùy tình hình…
Còn Toàn lặng thinh. Anh đăm chiêu, nghĩ ngợi, căng thẳng.
Mờ sáng.
Đường, ngõ và nhà Hương đầy những xe.
Hai bên đường, lực lượng công an, bảo vệ đứng chặn không có bất cứ người dân nào được vào khu vực nhà chức trách đang làm nhiệm vụ.
Quanh nhà Hương, lực lượng công an, súng ngắn, súng dài triển khai vòng trong, vòng ngoài…
Khi thấy trưởng phòng cảnh sát hình sự, Toàn, đội đặc nhiệm và các nhà báo tới, lực lượng cảnh sát giãn ra.
Trưởng phòng cảnh sát lừng lững tiến thẳng tới cửa sổ nơi Sơn trắng đang đứng phía trong, bình thản vê thuốc lào hút.
Trưởng phòng cảnh sát trừng mắt áp đảo Sơn, và nói:
- Sơn! Cháu biết chú là ai không?
Sơn lắc đầu:
- Cháu không biết.
- Thế chú nói để cháu biết, chú là người thay mặt cho cơ quan pháp luật để giải quyết vụ việc của cháu. Chú khuyên cháu, hãy suy xét kỹ đi. Sao cháu không nghĩ tới mẹ già; tới vợ và đứa con còn trong bụng vợ. Cháu nhìn đây – Ông giờ tay chỉ đội quân hùng hậu của ông – Cháu làm sao chống lại được với chính quyền. Nếu chú ra lệnh, thì ngay lập tức cháu sẽ bị tiêu diệt. Hừ, tiêu diệt cháu thì các chú được cái gì nào? Thực lòng, các chú muốn cứu cháu. Mà tội cháu thì có nặng lắm đâu cơ chứ! Mà tội đến đâu xử thế nào đã có tòa án. Nếu vào tù, cải tạo tốt thì lại về với vợ con…
Sơn trắng hỉ mũi:
- Ông nói như xui trẻ con ăn cứt gà sáp…
Ở phía ngoài, lực lượng đặc nhiệm đã triển khai đội hình.
Một chiến sĩ nấp ở bên cửa, giơ súng bắn tia điện, nhằm vào cổ tay Sơn…
Một chiến sĩ nắm song sắt cửa đu đưa, định bẻ. Thấy động, Sơn đảo mắt ngó. Hắn điên tiết, vơ lấy một hòn gạch nguyên. Hắn trừng mắt nói:
Đây các ông nhìn đây! – Hắn đập viên gạch vào đầu. Viên gạch vỡ đôi – thằng này không sợ chết đâu. Các ông định vào bắt thằng này thì phải bước qua xác đã…
Ở gian trong, Hương nhìn thấy Toàn mừng ra mặt.
Giám đốc Hoàng Định xuất hiện từ lúc nào, ở phía ngoài, ông ta sợ, không dám lại gần. Ông ta nhìn Hương, vẻ xót xa đau khổ. Ông ta túm tay một chiến sĩ đặc nhiệm, giục rối rít:
- Bắn đi! Bắn đi, đồng chí… kìa, bắn đi! Không nó giết vợ con nó mất… Bắn đi! Đồng chí…
Thuyết phục Sơn không được, Trưởng phòng Cảnh sát kéo đội đặc nhiệm ra xa hội ý.
Toàn cũng đi đến. Một vài nhà báo muốn săn tin, cũng lục tục kéo theo.
Một chiến sĩ đặc nhiệm nói:
- Hắn ngoan cố lắm. Phải ra tay thôi thủ trưởng ạ!
Giám đốc Hoàng Định cũng mon men lại từ lúc nào.
Ông ta chen vào:
- Thằng này không diệt nó là không được đâu. Với lại, các anh đường đường là chính quyền, lẽ nào lại thua một thằng “Chí Phèo” à! Không thể như thế được. Nhục lắm!… Cái lũ côn đồ này phải bắn hết chúng nó đi. Để nó, chỉ làm nhơ bẩn xã hội.. Lũ rác rưởi.
Toàn nhìn Giám đốc Định không thiện cảm. Giám đốc cụt hứng lầm lũi đi ra.
Trưởng phòng hỏi:
- Ý cậu Toàn thế nào?
Toàn:
- Diệt nó, không khó. Nhưng để giải quyết cái gì?
Giữa lúc đó, thì từ trong nhà vọng ra tiếng kêu la của Hương: “Ôi đau quá… ối, đau quá!”…
Cuộc hội ý của lực lượng cảnh sát tạm dừng. Trưởng phòng Cảnh sát hình sự, Toàn cạnh tới cửa sổ…
Họ ngáo vào thấy Hương đang ôm bụng vật vã: người ướt đẫm mồ hôi. Bênh cạnh là Sơn, đã mất đi cái bộ mặt lì lợm của tên cướp. Hắn bối rối loay hoay chạy quanh vợ. Mỗi lúc Hương lại vật vã dữ dội hơn…
Trưởng phòng hỏi vọng vào:
- Thế nào Sơn, mày có để các chú vào đưa vợ cháu đi đẻ không?
Sơn đưa mắt khắp khu vực. Hắn nhìn thấy các tay súng luôn chĩa vào trong nhà. Hắn nói:
- Các ông giỏi lừa nhỉ… Vào… vào để các ông bắt tôi à?
- Thế mày định để vợ con mày chết ở đây chắc?
- Hừ – Sơn nhếch mép cười – các ông thương người quá nhỉ. Nếu thực sự các ông muốn cứu vợ con tôi, thì các ông cho rút hết lực lượng đi, cả ông nữa…
Suy nghĩ vài giây, trưởng phòng quyết định:
- Được!
Ông ra lệnh:
- Rút hết lực lượng! Toàn ở lại…
Toàn nhanh nhẹn trao khẩu súng ngắn cho trưởng phòng và ông trưởng phòng là người đầu tiên nhảy lên xe đặc chủng cùng lực lượng cảnh sát rút đi…
Cánh cửa được mở bung.
Sơn lăm lăm con dao trong tay đứng ở bên cửa.
Toàn bình thản, tay không đi vào. Anh xốc Hương lên, bế chị trên tay và nặng nề đi về chiếc ôtô đã nổ máy sẵn…
Sơn cầm con dao đi sau Toàn và Hương. Tới đoạn đường quẹo, Sơn vụt ù té chạy, để mặc Toàn và Hương… Lúc này, có người lái xe giúp, Toàn đưa được Hương lên xe.
Chiếc xe rú còi lao đi…
Bệnh viện Việt – Tiệp, mở rộng cửa.
Chiếc xe chở Toàn, Hương lao vọt vào.
Hai cô mặc áo blu dìu Hương vào phòng đẻ.
Một chị hỏi Toàn:
- Anh là chồng của chị vừa vào à?
Toàn ấp úng:
- Dạ…không… tôi ở bên công an thành phố…
- Thôi, anh là gì cũng được. Nhưng anh đã đưa chị ấy đến đây thì chắc là người nhà. Anh vào phòng hành chính làm thủ tục đi…
Toàn vào phòng hành chính. Người ghi giấy tờ không ngẩng lên, hỏi:
- Họ, tên người đẻ.
- Phạm Thị Hương.
- Ngày sinh?
Toàn ớ người không nói được. Chị bác sĩ ngẩng lên, quất cái nhìn thẳng băng không thiện cảm nhìn Toàn, nói:
- Chồng với con… vớ vẩn, đến ngày sinh của vợ còn không nhớ nổi thì nhớ cái gì.
Một chị bác sĩ đế thêm vào:
- Mấy ông công an này thì chỉ giỏi nhớ tội phạm.
Chẳng may mình mà có tiền án, tiền sự thì các ông ấy nhớ dai phải biết.
Mấy cô sinh viên thực tập mặc áo blu trắng cười ròn tan. Toàn sượng sùng, đỏ mặt…
Chị bác sĩ lại lên tiếng:
- Anh nộp cho chị 20 ngàn.
Toàn lúng túng. Anh giở ví: vẻn vẹn còn có 2 ngàn.
Chị bác sĩ trêu:
- Rõ chán cho ông này. Đưa vợ đi vẻ mà trong túi chỉ có 2 ngàn. Đứa nào lấy ông thật phí một đời…
Vẫn tiếng cô bác sĩ đanh đá ban nãy chọc:
- Sao bảo công an các anh giàu lắm kia mà. Không có tiền thì chỉ việc vác gậy xuống đường chặn xe, hoặc phạt mấy bà hàng rong?
Đêm. Toàn và một đội viên dân phòng nấp ở một chỗ tối, cách nhà Hương không xa.
Cả hai đều căng mắt nhìn trong đêm. Trên tay mỗi người đều lăm lăm khẩu súng.
Tiếng gà điểm canh ba.
Một bóng đen từ nhà Hương chạy vụt ra.
Bóng đen chạy hồng hộc, gấp gáp. Trên tay hắn ôm một vật gì tròn, gọn lỏn trong lòng.
Dưới ánh sáng của ngọn đèn đường heo hắt, Toàn không nhận ra được là hắn ôm vật gì. Chỉ biết rằng hắn ôm cái bọc đó chắc lắm. Dường như quý giá lắm. Chẳng thế mà hắn chạy, như không để ý tới đường hướng, và cũng không lắc láo đảo mắt ngó, nhìn xung quanh đề phòng như bản tính đa nghi vốn có của hắn. Hắn chỉ gằm cặp mắt vào cái báu vật mà hắn ôm trên tay. Cắm đầu, cắm cổ chạy.
- Nó đấy! – Toàn nói với người đội viên dân phòng như vậy và anh bật dậy rượt đuổi theo.
- Đứng lại! Đứng lại không tao bắn!
Sơn trắng vẫn guồng đôi chân, tốc độ như nhanh hơn.
- Đoàng… đoàng …
-Nghe tiếng súng nổ, Hương lao ra. Chị nhìn thấy ba bóng đen đang đuổi nhau ở phía trước, chị la lên thất thanh:
- Ối trời ơi, con ơi!
Và chị cố dướn người lên trước và cố bước, nhưng chị lại vấp ngã, ngất xỉu…
… Toàn vẫn xăng xái đuổi theo Sơn trắng. Đôi chân anh lướt trên mặt đường sỏi như nhanh hơn, lẹ hơn. Và khoảng cách giữa anh và hắn rút lại gần. Còn hắn, dường như đã mệt lắm rồi. Đây, đôi chân của hắn mỗi lúc một đảo điên xiêu vẹo và hắn vẫn quyết không chịu buông rời cái báu vật trong tay. Nhưng rồi lực bất tòng tâm, hắn cứ hẫng dần từng bước chân. Tuy vậy, ngay cả đến khi nghe thấy bước chân của người đuổi đã ở ngay phía sau, hắn vẫn còn cố lao người về phía trước. Chỉ đến khi nghe thấy tiếng thở hồng hộc và giọng nói dữ dằn của anh: “Đứng lại, chạy thêm một bước nữa tao bắn” thì hắn mới khựng lại. Hắn thảng thốt kêu lên:
- Đừng bắn. Xin ông… đừng bắn…
- Quay mặt lại – Toàn quát!
Sơn trắng từ từ quay người lại, mặt xanh mét, trên tay hắn ôm đứa con mới đẻ, đỏ hỏn. Người hắn run bần bật, kéo theo cái mồm méo xệch, và ánh mắt sợ hãi, trắng dã. Hắn lắp bắp, van xin: “Xin ông đừng bắn. Con tôi… con tôi nó bị cảm nặng. Nó… nó chết mất…”.
Và hắn khóc hu hu. Vừa khóc hắn vừa giật lùi, giật lùi. Bất ngờ hắn ôm đứa con vùng bỏ chạy. Lần này, dường như có một ý chí, một sức mạnh vô biên, thần bí nào đó đã giúp hắn chạy bứt xa. Toàn cũng đang cố sức chạy đuổi ở phía sau. Khoảng cách cứ xa dần, xa dần… năm mét… bẩy mét… mười mét… rồi mười lăm mét.
Người đội viên dân phòng chạy phía sau hoảng hốt giục:
- Bắn đi!… Bắn đi, kìa. Nó chạy mất kìa. Bắn đi!
Toàn đã giương súng lên. Cả thân hình của Sơn trắng đã lồ lộ trong tầm súng của anh, nhưng anh còn chần chừ trong thoáng chốc. Trước mắt anh hiện lên, rõ lắm không phải là bộ mặt sợ hãi, cái mồm méo xệch và giọng nói van vỉ, cầu xin của Sơn trắng mà là gương mặt đứa trẻ. Ôi! Đứa trẻ mới xinh đẹp bụ bẫm làm sao! Thử hỏi nó có tội tình gì? Vậy thì vì lẽ gì mà nó phải chết, mặc dù nó đang nằm thiêm thiếp, gọn lỏn trong vòng tay của tên cướp là bố nó kìa? Anh cứ hình dung, sau phát súng của anh, cái thân hình lừng lững của bố nó sẽ đổ xuống và đứa bé sẽ văng ra. Nghĩ vậy và Toàn rùng mình. Cái đầu súng trong tay anh rung rung và từ từ chúc xuống. Anh buồn bã ngước mắt nhìn theo bóng tên cướp cứ xa dần, rồi mất hút trong một ngõ khuất. Toàn buông tiếng thở dài…

* * *

Sau cái sự kiện “đêm ấy”, trông người Sơn teo tóp hẳn. Khuôn mặt gồ ghề, già trông thấy, còn hai tròng mắt thì xạm lại, trũng sâu – dấu hiệu của những đêm mất ngủ.
Sơn trắng lang thang trong đêm. Hắn đi trên cầu Thăng Long. Gió đông thổi ào ào, vần vũ lật tung tà áo. Mặc, hắn vẫn lầm lũi bước trong tiếng gió rít, gió gào…
Hắn lại khật khưỡng như người múa gậy dọc theo con đê quai.
Đêm tối đen như mực, thỉnh thoảng lại lóa sáng bởi ánh chớp chém ngang, chém dọc bầu trời.
Dưới ánh sáng của chớp, khuôn mặt hắn lại lộ ra xám ngắt, bềnh bệch và bạc nhược. Mặc gió rít, mặc đêm dông, mặc cho bầu trời mây đen vần vũ, mặc sấm chớp chém ngang, chém dọc bầu trời. Trước mắt hắn những hình ảnh của ký ức lại hiện lên, rõ lắm, rành rẽ lắm…
… Khuôn mặt Hương, vợ hắn, với đôi mắt mở to, mơ màng…
Và, đọng lại lâu nhất, đậm nét nhất là hình ảnh cũng với nòng súng đem ngòm đang chĩa vào hắn và đứa con bé bỏng trên tay. Hắn ôm đứa con, sợ hãi há hốc mồm và lùi dần, lùi dần…
Hắn kêu lên thất thanh:
- Đừng bắn… đừng bắn, xin ông đừng bắn!…
Tiếng kêu của hắn trong đêm được bầu trời cao lồng lộng, được mặt sông trải dài đón nhận và truyền vang nghe thảm thiết và hãi hùng…
Hắn lại mường tượng thấy nòng súng của Toàn chĩa ở phía sau lưng hắn. Hắn vẫn ôm đứa con chạy. Nòng súng của Toàn cứ đưa lên rồi lại hạ xuống. Nòng súng rung rung, và, cuối cùng thì nó chúc hẳn xuống. Hắn quay đầu lại thì thấy Toàn buồn bã thẫn thờ, tay đong đưa khẩu súng như một cục sắt vô dụng và lầm lũi quay gót bước đi…
Sơn trắng như mất phương hướng. Hắn đang rơi vào một tâm trạng hoảng loạn, mê sảng. Bây giờ thì hắn không còn phân biệt được gì! Hắn đang ở đâu, ngày hay đêm?…
Hắn lần lần bước, rồi hắn lại chạy, khi thì ở trên mặt cầu, khi thì hắn lại lao cả xuống mé sông.
Cuối cùng thì hắn úp mặt xuống một gò đất.
Hắn khóc. Lần đầu tiên trong đời hắn khóc như thế. Những giọt nước mắt cứ xối xả tuôn ra, thấm đẫm gò đất. Và, một cơn mưa bất chợt ập đến, xối xả, tuôn trào như một gột rửa cuộc đời lầm lỗi của hắn…
Hắn lầm lũi đi trong cơn mưa, hay cứ đưa lên mặt vuốt nước mưa và lại bước. Cho tới sáng, khi cơn mưa dứt thì hắn tới được phòng hình sự.
- Dạ thưa ông… Tôi là Sơn trắng, xin được đầu thú để hưởng lượng khoan hồng của pháp luật.
Hắn run run nói. Người cảnh sát bảo vệ quay số điện thoại và ra hiệu cho Sơn trắng vào phòng trực ban.
Người đón hắn đầu tiên, không ai khác là Toàn và nữ trinh sát Minh.

H.Ư

Hữu Ước
“Cả cuộc đời tôi chỉ làm báo và viết văn. Tôi không phấn đấu một cái gì khác ngoài việc làm tờ báo CAND - ANTG và VNCA cho tốt. Đấy là với tư cách một Tổng biên tập. Còn với tư cách con người thì tôi muốn cuộc sống có ý nghĩa và bình an.”